BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the 'Mạng xã hội' Category

Tin tặc Hoa Kỳ Khuấy động cuộc Tranh cãi về Vận động viên Thể dục Trung Quốc

Posted by News on 24th August 2008

THE WALL STREET JOURNAL

Tin tặc Hoa Kỳ Khuấy động cuộc Tranh cãi về Vận động viên Thể dục Trung Quốc

Cuộc tìm kiếm trên Internet lộ ra mối nghi ngờ về độ tuổi của một lực sĩ giành được huy chương vàng

Bài của LORETTA CHAO

Ngày 22-8-2008

 

BẮC KINH – Khi Mike Walker nghe thấy những tranh cãi quanh vấn đề độ tuổi của vận động viên thể dục giành huy chương vàng He Kexin, anh quyết định đưa những kỹ năng tin tặc của mình vào cuộc.

Walker, 33 tuổi, cố vấn an ninh trên không gian ảo tại Washington,D.C., từng cọ sát với môi trường Internet và đã lật ngược một tài liệu tiết lộ cuộc đời mới khác của một người đã gây nên tranh cãi: một tài liệu rõ ràng của chính quyền Trung Quôc cho thấy cô He 14 tuổi chứ không phải là 16 theo như đòi hỏi của các quy chế Olympic.

Mặc dù không phải là người hâm mộ môn thể dục, nhưng mục đích của anh Walker là “không phải đi tìm những thứ được giành để tìm thấy, mà là những gì không được giành để tìm thấy,” anh nói. “Từ trong trái tim mình, tôi là một chuyên gia máy tính và là người ham mê Internet.” Việc soát xét của mình, anh nói, là để cho “chúng ta nhìn thế giới này được minh bạch,” không phải là nhằm bảo vệ cho sự chính trực của những môn thể dục tại Olympic.

“Tôi không nghĩ là mình đã phát hiện ra bất cứ điều gì quan trọng đến như vậy,” anh nói.

Các blog tiếng Anh và tiếng Hoa đã xôn xao về vấn đề độ tuổi thậm chí trước khi cô He giành được những tấm huy chương vàng cùng đội của mình và trong các cuộc thi xà lệch. Những thông tin đề cập tới việc cô He lớn hơn tuổi mà báo chí Trung Quốc loan báo – bao gồm một báo thuộc nhà nước Trung Quốc quản lý là tờ Nhân dân Nhật báo vẫn còn trên mạng trực tuyến vào hôm thứ Sáu – đã ghi nhận tuổi của cô trên thực tế là 14 và phủ một bóng đen lên chiến thắng của cô. Cô He là một trong ít nhất ba vận động viên thể dục có độ tuổi bị nghi vấn.

Những đòi hỏi về độ tuổi cho Olympic được quyết định bởi các hội đồng điều hành quốc tế cho mỗi môn thể thao. Trong môn thể dục nghệ thuật nữ, các đấu thủ phải đủ 16 tuổi vào cuối năm tổ chức Olympic. Tuổi tối thiểu để có đủ tư cách tham gia Olympic đã được nâng lên là 16 vào năm 1997, một cách nhằm đối phó với những quan ngại về những biến đổi về thể chất và tinh thần do tập luyện nặng nhọc và thi đấu chịu sức ép cao đối với đấu thủ nữ là những người có cơ thể và tinh thần vẫn đang phát triển. Trong những Olympic trước, một số vận động viên thể dục đã bị nghi vấn về biểu hiện nguỵ tạo độ tuổi, bao gồm các lực sĩ từ Bắc Triều Tiên, Rumania và Trung Quốc.

Ngoài khả năng mất các huy chương của mình, Trung Quốc có thể bị cấm tham gia các giải vô địch trong tương lai, giống trường hợp của Bắc Triều Tiên năm 1993, nếu như phát hiện họ vi phạm các luật lệ về độ tuổi trong thể thao. Liệu khi các huy chương vàng của Trung Quốc bị huỷ bỏ do tình trạng không đủ tiêu chuẩn của cô He, thì huy chương bạc do đội nữ Hoa Kỳ giành được có được nâng lên thành vàng trong môn thi đấu đội hình hay không. Trong môn xà lệch, người giành huy chương bạc là Nastia Liukin của Hoa Kỳ, đã được hội đồng trọng tài quyết định trong một đợt đấu phân thắng bại cuối cùng [tie-breaker] với cô He. Trung Quốc đã giành tổng cộng sáu huy chương trong môn thể dục nữ tại Thế vận hội này.

Vụ việc lúc ban đầu đã bị Ủy ban Olympic Quốc tế bác bỏ không xem xét. Liên đoàn Thể dục Quốc tế, tổ chức điều hành môn thể dục toàn thế giới, ngay sau đó đã tuyên bố phản đối tại Thế vận hội rằng tổ chức này đã dựa theo chiếu khán của các lực sĩ, và các tư liệu đó đã đặt các lực sĩ Trung Quốc vào đúng với nhóm tuổi dựa theo chi tiết trên chiếu khán. Vào hôm nay thứ Sáu, IOC đã tuyên bố rằng họ hướng vào các quan chức phụ trách môn thể dục để xem xét vụ việc rõ hơn do “đã có nhiều thông tin được làm sáng tỏ hơn,” song đã không cho biết các thông tin đó là gì.

Trong một bản tuyên bố được đưa ra hôm nay, liên đoàn thể dục cho hay có “những nghi vấn thêm đã nổi lên,” và rằng “trong những mối quan tâm nhằm giải quyết sự vụ”, tổ chức này sẽ yêu cầu thêm những tài liệu chứng thực về độ tuổi các vận động viên từ Hiệp hội Thể dục Trung Quốc.

Bản tuyên bố cho hay rằng kết luận của liên đoàn sẽ được gửi tới IOC. “Điều này nằm trong mối quan tâm của tất cả các bên liên quan, không phải chỉ với bản thân các lực sĩ, nhằm giải quyết vấn đề cho lần này và cho tất cả các trường hợp khác,” bản tuyên bố nêu rõ.

Các blogger Trung Quốc, mà nhiều người trong đó từng có kinh nghiệm qua việc luồn lách tránh những nỗ lực của chính phủ nhằm loại bỏ những nội dung gây tranh cãi trên Internet, cũng đã công phu tìm kiếm các bài báo và hình ảnh cho thấy khả năng có sự che đậy đối với vụ việc độ tuổi của cô He. Thế nhưng trận bão tố truyền thông đã không khởi đầu đủ lớn cho tới khi anh Walker cho đăng tải một công bố trên blog của mình về hồ sơ rõ ràng của chính phủ mà anh tìm thấy qua công cụ tìm kiếm phổ biến nhất của Trung Quốc, trang Baidu.com.

Tấm biểu đồ được lưu trữ là một bảng tính liệt kê danh sách của các vận động viên thể dục Trung Quốc từ năm 2006, xem ra là một tài liệu chính thức từ Cơ quan quản lý Hoạt động Thể thao của Trung Quốc. Bản danh sách cho thấy ngày sinh của cô He là ngày 1 tháng Một, năm 1994 – chứ không phải 1992 theo như trong chiếu khán của cô ghi.

Bản tài liệu mà The Wall Street Journal cũng đã tìm được, được trích ra từ trang Web của cơ quan quản lý; một phiên bản “lưu trữ”, hoặc gọi là phiên bản trước đó của một trang Web đã được lưu qua các công cụ tìm kiếm, hiện vẫn còn trên mạng trực tuyến.

Người phát ngôn của Hiệp hội Thể dục Trung Quốc đã từ chối bình luận về vấn đề này. Một bản tuyên bố trên trang Web của Hiệp hội đã cho rằng các bài báo trên hệ thống truyền thông về độ tuổi của cô He là “sai lầm,” và lặp lại những lý lẽ của mình rằng việc cho phép tiết lộ thông tin bí mật của liên đoàn quốc tế về chiếu khán của cô He là bằng chứng chứng tỏ cô đủ tư cách.

Trong bản loan báo được đưa lên blog của mình, anh Walker đã khuyến khích người đọc của mình hãy sao chụp các tài liệu mà anh tìm được rồi tải chúng lên các trang Web khác để tránh việc các bảng biểu đó bị xóa đi. Những cú chụp ảnh màn hình về các thông tin trên hệ thống truyền thông Trung Quốc trước đây liên quan tới tuổi của cô He cũng đã được tải lên bởi những người dùng Internet liên quan. Một trong những bài báo ban đầu đó, bao gồm các bài từ năm 2007 của Hãng Thông tấn nhà nước Trung Quốc Tân Hoa Xã, đã được trích ra từ trang Web tin tức của hãng này.

Thế nhưng mặc dù sự tồn tài của các tài lệu là không thể chối cãi, vẫn không rõ là liệu độ tuổi đúng của vận động viên thể dục này có khi nào được xác định rõ trước một mối nghi ngờ hay không. Các luận điệu không đúng sự thực đã được chĩa vào chính phủ Trung Quốc, nơi tự mình nắm giữ trách nhiệm tìm ra bằng chứng.

Giờ đây, chiếc huy chương vàng vẫn thuộc về cô He.

“Bất cứ người biết điều nào khi nhìn thấy những hình ảnh được chụp trên màn hình này cũng đều có thể kết luận được rằng những tài liệu này đã từng một lần tồn tại, và chúng từng nằm trên máy chủ lưu giữ trang Web của chính phủ tại Trung Quốc, và giờ đã biến mất,” anh Walker nhận xét. “Nếu bỏ qua điều đó, thì mọi thứ cũng chỉ là giả định.” *

–Sky Canaves, Ellen Zhu, Geoffrey A. Fowler and Gao Sen đã đóng góp thêm cho bài báo này.


Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

* Theo tin mới nhất của Hãng Thông tấn Anh REUTERS hôm nay, Liên đoàn Thể dục Quốc tế đang phân tích các tài liệu về vụ gian lận tuổi này. Ngoài trường hợp của He Kexin, họ còn điều tra thêm 4 trường hợp nữa cũng bị nghi vấn, gồm Jiang Yuyuan, Li Shanshan, Deng Linlin và Yang Yilin (REUTERS).

———————

 

THE WALL STREET JOURNAL

U.S. Hacker Stirs Chinese Gymnast Controversy

Internet Search Casts Doubt
On Age of a Gold Medal Winner

By LORETTA CHAO
August 22, 2008 2:25 p.m.

BEIJING — When Mike Walker heard about the dispute over the age of Chinese gold-medal gymnast He Kexin, he decided to put his hacking skills to work.

The 33-year-old cyber-security consultant from Washington, D.C., scoured the Internet and turned up a document that has breathed new life into the controversy: an apparent Chinese government record showing Ms. He is 14 and not 16, as required by Olympic rules.

Though not a gymnastics fan, Mr. Walker’s goal was “not to find things that are meant to be found, but things that aren’t meant to be found,” he says. “At heart I’m a computer hacker and Internet enthusiast.” His search, he says, is about “the way we see global transparency,” not protecting the integrity of Olympic gymnastics.

“I don’t think I’ve ever found anything [this] big,” he says.

Blogs in English and Chinese have been abuzz about the age issue even before Ms. He won gold medals in the team and uneven bars competitions. Mentions of Ms. He in older Chinese media reports — including one in China’s state-run People’s Daily newspaper that was still available online as of Friday — listed her as 14 and cast a shadow over her victory. Ms. He is one of at least three Chinese gymnasts whose ages have been called into question.

Age requirements for the Olympics are determined by the international governing bodies for each sport. In women’s artistic gymnastics, competitors must turn 16 by the end of the Olympic year. The minimum age for Olympics eligibility was raised to 16 in 1997, a response to concerns about the physical and mental strain of intense training and high-pressure competition on girls whose bodies and psyches are still developing. In past Olympics, a number of gymnasts have been suspected of age falsification, including athletes from North Korea, Romania and China.

Aside from the possibility of losing its medals, China could be barred from future international championships, as North Korea was in 1993, if found to have violated the sport’s age requirements. Should China’s gold medals be rescinded due to Ms. He’s ineligibility, the silver-medal winning U.S. women would be in line to move up to gold in the team event. In the uneven bars, the silver medalist was the U.S.’s Nastia Liukin, who was awarded the placement in a tie-breaker with Ms. He. China won a total of six medals in women’s gymnastics at these Games.

The matter was dismissed at first by the International Olympic Committee. The Fédération Internationale de Gymnastique, gymnastics’ world-wide governing body, said early on in the Games that the organization goes by athletes’ passports, and those documents put the Chinese athletes in the right age group. On Friday, the IOC said it was turning to gymnastic officials to further look into the matter because “more information has come to light,” but wouldn’t say what that information was.

In a statement released later that day, the gymnastics federation said “additional questions have resurfaced,” and that “in the interests of laying the matter to rest” it would request further age documentation from the Chinese Gymnastic Association.

The statement said that the federation’s conclusion will be sent to the IOC. “It is in the interests of all concerned, not least the athletes themselves, to resolve this once and for all,” the statement said.

Chinese bloggers, many of whom are skilled at navigating government attempts to remove controversial content from the Internet, have also been hard at work on the search for articles and images that show a possible cover-up over Ms. He’s age. But the media storm didn’t begin in full until Mr. Walker published a blog post about the apparent government record he found via China’s most popular search engine, Baidu.com.

The cached chart, a spreadsheet listing China’s registered gymnasts from 2006, appears to be an official document from the General Administration of Sport of China. It lists Ms. He’s birthday as Jan. 1, 1994 — not 1992, as her passport says.

The document, which The Wall Street Journal was also able to find, has been removed from the administration’s Web site; a “cached” version, or the previous version of a Web page stored by search engines, is still available online.

A Chinese Gymnastics Association spokesman declined to comment. A statement on the association’s Web site said media reports on Ms. He’s age are “mistaken,” and reiterated its argument that the international federation’s clearance of Ms. He’s passport is proof that she is qualified.

In his post, Mr. Walker encouraged his readers to make image captures of the document he found and upload them to other Web sites in order to prevent the spreadsheet’s disappearance. Screenshots of old Chinese media references to Ms. He’s age have also been uploaded by concerned Internet users. Some of those earlier reports, including articles from 2007 by China’s state-run Xinhua News Agency, have been removed from the news organization’s Web site.

But even if the document’s existence is undeniable, it’s unclear whether the gymnast’s true age will ever be determined beyond a doubt. The allegations are aimed at the Chinese government, which itself is held accountable for the proof.

For now, the gold still belongs to Ms. He.

“Any reasonable person can conclude from seeing these snapshots that these documents once existed, and were once on a government Web server in China, and are gone now,” Mr. Walker says. “Past that, anything is supposition.”

–Sky Canaves, Ellen Zhu, Geoffrey A. Fowler and Gao Sen contributed to this article.

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Tags:
Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Mạng xã hội, Trung Quốc | No Comments »

Blogger Tình dục Trung Quốc Tiết lộ Danh tính của Anh ta

Posted by News on 18th July 2008

The Guardian

Blogger Tình dục Trung Quốc Tiết lộ Danh tính của Anh ta

Bài của Justin McCurry từ Tokyo và Jonathan Watts tại Bắc Kinh

Ngày 17-7-2008

 

Hai năm sau khi gây nên một cơn bão lửa giận dữ trên internet tại Trung Quốc, blogger người Anh ẩn danh, người đã viết về những kỳ công trong quan hệ tình dục của anh ta với một người phụ nữ nước này, đã quyết định tiết lộ danh tính của mình với tờ Guardian khi anh cho xuất bản một cuốn sách mới mang tính khiêu khích.

David Marriott, người khẳng định rằng mình có bằng cấp của Đại học Cambrridge University, đã châm ngòi cho một chiến dịch xỉ vả anh ta trên mạng trực tuyến sau khi anh tạo lập một blog với cái tên ChinaBounder [Kẻ trêu chọc Trung Quốc], viết nhiều bài mô tả rất hình ảnh về những nỗ lực của mình để quyến rũ nhiều người đàn bà Thượng Hải lên giường.

Chiến dịch này đã lôi cuốn hàng nghìn người vào blog ChinaBounder song bất chấp những suy đoán không ngớt trên hệ thống truyền thông và mạng trực tuyến, cái vỏ bọc của Marriott vẫn chưa bao giờ bị lật ra hoàn toàn.

Giờ đây anh đã quyết định nổi lên trong một nỗ lực quảng bá cho một cuốn sách mới: Những Vết Nứt Nẻ trên Gương Mặt Trung Hoa: 50 Lý do Giải thích Vì sao Trung Quốc Có thể Không bao giờ Trở thành Một Quốc gia Hùng mạnh.

Bản thân cuốn sách sẽ làm tăng thêm nỗi tức giận của người Trung Quốc khi nó chê bai những cố gắng của đất nước họ rao mời bản thân mình như là một sức mạnh toàn cầu.

Chuyện trò riêng với tờ Guardian từ một “nước thứ ba” không được tiết lộ ở Đông Nam Á, Marriott đã xác nhận lần đầu tiên rằng người bạn chí thân của mình là ChinaBounder.

“Trung Quốc thời hiện đại đã phô bày một lịch sử về những phản ứng thái quá trước bất cứ hình thức phê phán nào, không chỉ những phê phán chống lại Trung Quốc, hay bản chất đảng Cộng sản ở nước này,” anh nhận xét.

“Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã rập khuôn một kiểu phản ứng dựa trên những gì mà họ cho là người dân Trung Quốc phải thể hiện, và một vài người trong giới quyền thế giờ đây thường quyết định những việc có thể xúc phạm người dân trên đại lục này.”

Nhìn lại cuộc tranh cãi mà những đối tượng của anh tham gia vào cuộc phiêu lưu tình dục trên mạng trực tuyến tại Thượng Hải đã gây bùng nổ trong số những người Trung Hoa bảo thủ, anh thừa nhận: “Những người đàn ông Trung Quốc có cảm giác bị blog này xúc phạm ghê gớm, và tôi hiểu tại sao. Trong lịch sử, những người đàn ông Trung Quốc đã phải chịu đau khổ rất nhiều bởi những can dự của đội quân nước ngoài và giờ đây, họ nghiễm nhiên cảm giác rằng họ đang bị tấn công ngay trên giường. Họ coi đây như là trận chiến cho chính những người đàn bà mà họ đã phải chiến đấu trên chiến trận để bảo vệ.”

Zhang Jiehai, một giáo sư tâm lý thuộc Viện hàn lâm Khoa học Xã hội Thượng hải, người đi đầu trong chiến dịch, đã thúc giục người đọc Trung Quốc không mua cuốn sách này.

“ChinaBounder nói rằng anh ta đã có 50 lý do để cho rằng Trung Quốc sẽ không trở thành một quốc gia hùng mạnh,” đó là lời của Zhang trong một bản tuyên bố phát trên mạng trực tuyến. “Trái lại, tôi có ít nhất một lý do để nói rằng nước Anh là một nước hùng cường. Lý do đó là trường Đại học Cambridge có thể đào luyện những công dân như ông ChinaBounder, người thích khoe khoang những điều lớn lao bên trong bộ đồi lót của mình. Tất nhiên, bằng việc nói rằng anh ta học ở Cambridge University ra là một mẩu khác nữa trong nghệ thuật trình diễn. Song có một thứ tôi tin vào là đang có một cơ hội cho Trung Quốc trở thành quốc gia hùng cường một lần nữa, một cơ hội lớn hơn là cơ hội giành cho nước Anh.”

Có hơn 17.000 người đã truy cập vào blog của Marriott qua sự kích động từ chiến dịch của giáo sư Zhang hai năm trước, trái lại cuốn sách và phản ứng của nó cho đến lúc này đã tạo ra quá ít sự quan tâm.

Marriott, người từng đến Nhật Bản để đạt được thỏa thuận về cuốn sách này trước khi tới một nơi ở bí mật, đã nói rằng sự lẫn lộn bao quanh danh tính của anh tại cao trào của chiến dịch lên án anh “đã đem tới cho tôi cái vỏ bọc tuyệt vời.”

Anh đã nhấn mạnh về quyết định của mình rời khỏi Trung Quốc là có liên quan tới thỏa thuận cho cuốn sách và “những khác biệt giữa tôi và công an Thượng Hải – một câu chuyện rất hay đang được để dành kể vào một một dịp khác.” Nhân vật tự nhận mình như Casanova * nói rằng anh đã viết ra cái blog-sex này như là một “hành động gột rửa tinh thần và nhận thức cho những cuộc phiêu lưu tình dục của tôi” và trong một nỗ lực để đạt được “mười lăm phút cho tên tuổi” của mình.

“Mặc dù nó có vẻ như hèn nhát vào lúc này khi không tiết lộ tôi là ai, nhưng những người đàn ông Trung Hoa này, những người từng mong muốn bảo vệ những người đàn bà, đã không nhận ra rằng những người đàn bà mà tôi viết ở đây rồi ra cũng sẽ bị xé toạc ra thành nhiều mảnh bởi chính những người đàn ông Trung Hoa nói trên nếu như tên của các phụ nữ ấy đã được tiết lộ vào thời điểm đó cùng với tên tuổi của tôi,” anh nói.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

* Casanova: nhà thám hiểm Giacomo Jacopo Girolamo Casanova de Seingalt (1725-1798), được biết nhiều nhất với các ký sự của ông.

————–

 

guardian

China sex blogger reveals his identity

Two years after he provoked a fire storm of internet outrage in China, an anonymous British blogger, who wrote about his sexual exploits with the country’s women, has decided to reveal his identity to the Guardian as he publishes a provocative new book.

David Marriott, who claims to be a graduate of Cambridge University, sparked an online campaign to out him after he set up a blog where, using the name ChinaBounder, he posted entries with graphic descriptions of his attempts to charm the women of Shanghai into bed.

The campaign drew thousands of people to ChinaBounder’s blog but despite endless speculation in the media and online, Marriot’s cover was never completely blown.

Now he has decided to emerge in an effort to promote a new book: Fault Lines on the Face of China: 50 Reasons Why China May Never Be Great.

The book itself will further add to Chinese ire as it rubbishes their country’s attempts to tout itself as a global force.

Speaking exclusively to the Guardian from an undisclosed “third country” in south-east Asia, Marriott confirmed for the first time that his alter ego was ChinaBounder.

“Modern China has displayed a history of over-reacting to any form of criticism, not just against the country or the Communist party per se,” he said.

“Chinese leaders have fashioned a response based on what they perceive the people of China to be, and a few elitists now often decide what offends people of the motherland.”

Looking back on the furore that his online accounts of sexual adventure in Shanghai had sparked among conservative Chinese, he conceded: “Chinese men were deeply offended by the blog, and I do understand why. In history, Chinese men have suffered greatly at the hands of foreign armies and now, philosophically, they feel they are being attacked in the bedroom. They see this as the battle for the very women they fought wars to protect.”

Zhang Jiehai, a professor of psychology at the Shanghai Academy of Social Sciences, who led the campaign, has urged Chinese readers not to buy it.

“ChinaBounder said he had fifty reasons to assume China will not be great,” said Zhang in an online statement. “In contrary, I have at least one reason to say Britain can be great. The reason is Cambridge University can train citizens like Mr China Bounder who love to show off the great thing inside his pants. Of course, by saying he is from Cambridge University is another piece of performance art. But one thing I believe in is that there is a chance for China to become great again, a far greater chance than for Britain.”

More than 17,000 people visited Marriott’s blog in the wake of professor Zhang’s campaign two years ago, but the book and its reaction have so far generated far less traffic.

Marriott, who visited Japan to secure his book deal before moving on to a secret location, said the confusion surrounding his identity at the height of the campaign to denounce him “gave me excellent cover.”

He insisted his decision to leave China was connected to his book deal and “differences between me the Shanghai police – a story best left to a later time.” The self-confessed Casanova said he had written his sexlog as a “mental purge and colonic for my sexual adventures” and in an attempt to secure his “fifteen minutes of fame.”

“Although it seemed cowardly at the time, not revealing who I was, those Chinese men who wished to protect women did not realise that the women I wrote about would have been torn to pieces by those very same Chinese men if their names had been revealed at that time along with mine,” he said.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in Chính trị, Mạng xã hội, Quan hệ Mỹ-Trung, Trung Quốc | No Comments »

Các Blogger Trung Quốc Đạt được một Thắng lợi trước Chính quyền

Posted by News on 6th July 2008

THE WALL STREET JOURNAL

Các Blogger Trung Quốc Đạt được một Thắng lợi trước Chính quyền

Những ánh lửa Báo hiệu Nội lực đang Lớn dần; Những Hành động Dũng cảm của ‘Zola’

Bài của GEOFFREY A. FOWLER và JULIET YE

Ngày 5-7-2008; trang A7 (từ bản báo in)

 

HONG KONG – Các blogger Trung Quốc năng nổ đã có được một sáng tạo thách thức cơ quan tuyên truyền của chính quyền Trung Quốc. Trong tuần này, họ có thể khẳng định về một chiến thắng.

Theo hãng thông tấn nhà nước Tân Hoa Xã, hôm thứ Sáu các nhà chức trách Trung Quốc đã loan báo rằng bốn quan chức Đảng Cộng sản, chính quyền địa phương và cơ quan an ninh tại huyện Weng’an thuộc tỉnh Guizhou đã bị sa thải vì “hành động phi pháp tồi tệ” qua việc bị cho là đã che đậy một vụ giết người.

Ban đầu, việc cảnh sát cho biết học sinh trung học Li Shufen đã bị chết đuối liền gây nên thái độ giận dữ của dân chúng vì họ tin rằng cô đã bị cưỡng hiếp và giết chết, có thể thủ phạm là con cái của các quan chức địa phương. Thậm chí vào hôm thứ Tư, bí tỉnh uỷ Shi Zongyuan đã bác bỏ những hành động phản kháng trước vụ việc, những phản kháng mà theo Tân Hoa Xã là đã lôi cuốn khoảng 30.000 người, khi ông coi đó là hành động “bị lợi dụng và kích động của rất ít người với những động cơ được che giấu.”

Nhưng với lời loan báo vào hôm thứ Sáu về những trường hợp bị sa thải, ông đã đánh giá “những cách giải quyết vội vã và thô bạo” của các quan chức địa phương trong việc xử trí đối với các vấn đề tại đó đã gây nên tình trạng náo loạn, theo tin Tân Hoa Xã cho hay.

Sự thay đổi thái độ đó xem ra là một kết quả trực tiếp của sức ép được tạo nên bởi các nhà báo và các blogger Trung Quốc, ví như Zhou Shuguang, một “trạm tin tức cá nhân” tự xưng, người đã không cho phép vụ việc bị bỏ qua bằng cách tung lên mạng Internet các tin tức không chính thức cùng với các bức ảnh và những lời khẩn cầu từ gia đình nạn nhân trẻ tuổi. Khi các trang chủ của Trung Quốc bắt đầu xoá những nội dung được tung lên mạnh Internet, một số blogger đã quay ra dùng những biện pháp đánh lừa kỹ thuật, trong đó có cách sao chép lại những nội dung đã tung lên và đưa lên lại những thông tin đã bị dỡ xuống.

Khi vụ việc bị phơi bày qua các thông tin được tung lên mạng trực tuyến liên tục và sinh sôi nảy nở gấp bội trước khi chúng bị kiểm duyệt, công chúng đã đi tới thái độ đòi hỏi hơn về sự minh bạch và tinh thần trách nhiệm từ phía chính quyền. Theo các số liệu thống kê chính thức thì Trung Quốc là xứ sở của 223 triệu người dùng Internet, nhiều gần bằng với Hoa Kỳ.

Sự đảo ngược thái độ vào hôm thứ Sáu là tín hiệu mới nhất cho thấy các nhà chức trách đã nhận ra rằng những lối tiếp cận xưa cũ để kiểm soát thông tin đang không mang lại hiệu quả. Thậm chí trước đó, các nhà chức trách đã cố gắng thoát ra khỏi tình trạng trơ trẽn qua vụ việc này: Tại Weng’an, các quan chức địa phương đã tổ chức một cuộc họp báo chưa tới hai ngày sau cuộc náo loạn đã tạo cho họ cách giải thích các sự kiện. Và Tân Hoa Xã cũng đã đưa tin về cuộc náo loạn hầu như tức thì, trái ngược hẳn với những thói quen cũ của họ như là chờ đợi nhiều ngày trước khi đưa tin những biến cố tương tự như thế.

Trang Web của tờ Nhân dân Nhật báo hôm thứ Năm đã cho đăng một bài xã luận trong đó nói rằng vụ xô xát ở Weng’an chứng tỏ việc cần thiết phải có sự minh bạch hơn nữa. Bài xã luận có đoạn: “Toàn bộ quá trình vụ việc, từ nguyên nhân gây ra biến cố cho tới nhiều lời đồn đại sau đó và rồi về những đòi hỏi được đặt ra trong cuộc họp báo, đều để lộ ra rằng đã không có được những luồng thông tin tự do.”

Đối với blogger Zhou, việc cung cấp thông tin thấy được tại hiện trường về các sự kiện ví như một vụ rối loạn là một biện pháp đem tiếng nói tới cho công chúng, những người có những thông tin “không có được” trên một hệ thống truyền thông vẫn thường xử lý tin tức giống như các cơ quan tuyên truyền nhà nước.

Vào ban ngày, chàng trai 28 tuổi gầy gò đem rau của nhà lên huyện Ningxiang thuộc tỉnh Hồ Nam để bán. Về đêm, anh Zhou trở thành “Zola,” du ngoạn tới nhiều nơi với những câu chuyện nóng hổi để làm công việc điều tra của mình. Phương châm trên blog của anh (http://www.zuola.com/weblog/reads) là “Bạn sẽ không bao giờ biết được mình có thể làm được việc gì mãi cho tới khi thử nhúng tay vào việc đó.”

Anh đã có được tiếng tăm vào tháng Ba năm 2007 qua việc bênh vực cho vụ kiện tụng của các công dân không chấp nhận để nhà đất của họ bị đưa vào diện quy hoạch. Vào tháng Năm, anh đã tới vùng bị động đất ở Tứ Xuyên, và giành thời gian thu thập các bằng chứng về những lý do làm cho nhiều ngôi trường đã bị sụp đổ trong trận động đất.

Anh bay tới Guizhou để điều tra về vụ náo loạn vào hôm 30 tháng Sáu, trong cuộc điều tra của một số bạn hữu của anh trên mạng, cũng là những người đã chi phí cho chuyến bay của anh (hết khoảng 190 đô la). Anh bỏ ra cả ngày hôm sau để chụp ảnh về hậu quả của cuộc náo loạn, và thu lượm thông tin từ gia đình nữ sinh nạn nhân. Qua điện thoại di động của mình, anh thường xuyên gửi những mẩu tin tới Twitter, một đường truyền tin công cộng tức thì, thường chuyển thông tin nhanh hơn hệ thống kiểm duyệt, trước khi những người ở đây có thể khóa nó lại.

Anh Zhou đã có những bất đồng với các nhà chức trách. Tháng 12 năm ngoái, anh đã bị công an bắt khi viết lên blog của mình một kế hoạch tuần hành, vụ bắt bớ này lại phát động một cuộc phản đối lớn tiếp theo. Anh cũng đã bị chỉ trích về việc xin tiền quyên góp cho công việc của mình, trong đó có cả những người anh từng viết về họ. Thế nhưng anh vẫn say sưa cả với danh tiếng mà blog của mình mang lại lẫn ý nghĩa về những thành tích đạt được. “Nếu bạn nổi tiếng, bạn có thể làm được nhiều điều,” anh nói.

- Sky Canaves tại Hong Kong và Kersten Zhang tại Bắc Kinh đã đóng góp thêm cho bài báo này.


Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

——-

 

Zhou Shuguang, far right, also known as the blogger “Zola,” posed for a photo last Monday with the family of Li Shufen. The dead teenager’s family believes her murder was covered up by local officials.

THE WALL STREET JOURNAL

Chinese Bloggers Score a Victory Against the Government

Firings Indicate Growing Power; Exploits of ‘Zola’

By GEOFFREY A. FOWLER and JULIET YE

July 5, 2008; Page A7

HONG KONG — Aggressive Chinese bloggers make an art of challenging Chinese government propaganda. This week, they can claim a victory.

On Friday, Chinese authorities announced that four Communist Party, local government and security officials in Guizhou province’s Weng’an county were sacked for “severe malfeasance” over the alleged cover up of a murder, according to the state-run Xinhua news agency.

Initially, police said high-school student Li Shufen drowned, angering people who believe she was raped and murdered, perhaps by children of local officials. Even on Wednesday, the provincial party chief, Shi Zongyuan, had brushed off protests over the incident — protests that Xinhua said involved some 30,000 people — as being “used and incited by very few people with ulterior motives.”

But with the announcement of the firings on Friday, he said the local officials’ “rude and rough-handed solutions” in dealing with local issues had caused the riot, according to Xinhua.

That change in stance appears to be a direct result of pressure brought by journalists and Chinese bloggers such as Zhou Shuguang, a self-styled “personal news station,” who didn’t allow the issue to drop, posting to the Internet unofficial reports along with photos and pleas from the family of the dead youth. When mainstream Chinese Web sites began deleting posts on the issue, some bloggers turned to technical workarounds, including writing their posts backwards and reposting material that had been taken down elsewhere.

Exposed to online postings that sprout up and multiply before they can be censored, the public has come to expect more transparency and responsiveness from the government. China is home to 223 million Internet users, according to official statistics, nearly as many as the U.S.

Friday’s apparent change of heart is the latest sign authorities are aware that old approaches to controlling information aren’t working. Even earlier, authorities tried to get out in front of the story: In Weng’an, local officials held a news conference less than two days after the riot to give their version of events. And Xinhua also covered the riot almost immediately, in contrast to past practices of waiting days before reporting such events.

The Web site of the People’s Daily on Thursday published an editorial saying the Weng’an incident demonstrated the need for more transparency. “The whole process, from the cause of the incident to various rumors after and then to questions asked in the press conference, revealed that there was no free flow of information,” read the editorial.

For blogger Mr. Zhou, providing on-the-scene information about events like a riot is a means to give voice to people whose stories get “overlooked” in a media culture that treats news as propaganda.

By day, the skinny 28-year-old sells vegetables from his house in Ningxiang county, in China’s Hunan province. By night, Mr. Zhou becomes “Zola,” traveling to places with hot stories to do his own investigations. The motto on his blog http://www.zuola.com/weblog/ reads: “You never know what you can do till you try.”

He gained fame in March of 2007 by championing the cause of citizens who refused to allow their property to be redeveloped. In May, he went to the earthquake zone in Sichuan, and spent time collecting evidence about what caused many schools to collapse during the quake.

He flew to Guizhou to investigate the riot on June 30, at the instigation of some of his online friends, who also paid the cost of his flight (about $190). He spent the next day taking photos of the riot’s aftermath, and gathering information from the family of the dead student. Through his cellphone, he frequently posted snippets to Twitter, a public instant-messaging feed that delivers information more quickly than censors can block it.

Mr. Zhou has had run-ins with authorities. He was detained by police in December for writing on his blog about a pyramid scheme that generated another large protest. He also has been criticized for asking for donations for his work, including from the people he writes about. But he revels both in the fame his blog brings and the sense of accomplishment. “If you are famous, you can do a lot of things,” he says.

–Sky Canaves in Hong Kong and Kersten Zhang in Beijing contributed to this article.

Write to Geoffrey A. Fowler at geoffrey.fowler@wsj.com and Juliet Ye at juliet.ye@wsj.com

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Tags:
Posted in Báo chí, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Mạng xã hội, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | No Comments »

Tại sao Trung Quốc Không nên Lo ngại Tranh luận Cởi mở

Posted by News on 1st March 2008

FINANCIAL TIMES

Tại sao Trung Quốc Không nên Lo ngại Tranh luận Cởi mở

Bài của Victor Mallet

Ngày 20-2-2008

 

Mọi người cầm bút ở Trung Quốc đều hiểu rằng ngay cả những lời phê bình công khai nhẹ nhàng của những thành phần trung dung cũng tạo nên phản ứng cay cú và đôi khi phát khùng từ những nhà dân tộc chủ nghĩa Trung Hoa. Trong số những hành động đáp trả có thể dễ đăng được hơn trong cột báo của tôi có một email đưa ra giả định rằng tôi đã có một mối thù thâm căn cố đế đối với Trung Quốc và hỏi liệu có phải tôi đã bị thiến hay tổ tiên tôi đã bị áp bức bởi Bắc Kinh.

Sự tức giận đó, tự động bùng nổ từ những bức thông điệp (message) của những người hiếm khi được lôi kéo vào một cuộc tranh luận có lý có tình, làm sáng tỏ một vấn đề đang nằm ngay trung tâm của chính sách đối ngoại của Trung Quốc: sự thiếu vắng một cuộc tranh luận công khai mạnh mẽ bên trong đất nước Trung Hoa trên những vấn đề quốc tế quan trọng của hôm nay.

Cơn khủng hoảng ở Darfur và ảnh hưởng của nó lên Thế vận hội Bắc Kinh năm nay là một ví dụ. Thông báo của Steven Spiellberg, đạo diễn điện ảnh người Mỹ, rằng ông đang rút khỏi vai trò cố vấn nghệ thuật cho Thế vận hội vì phản ứng không rõ ràng của Trung Quốc đối với tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Sudan lại được diễn tả bằng những ngôn từ hòa giải. Chẳng những không biện hộ cho những lời tuyên bố, ông Spielberg còn muốn tới dự Olympic.

Tuy nhiên, phản ứng của Bắc Kinh đối với sự chỉ trích là lúng túng một cách rất đặc trưng. Trước hết, có tới gần hai ngày Trung Quốc chính thức im lặng trong khi câu chuyện đã dẫn đầu trong những bản tin thời sự ở nước ngoài. Thế rồi một người phát ngôn bộ ngoại giao buội tội “một số người” đã có “những động cơ ngấm ngầm”. Nó không có vẻ gì là đã cho giới thẩm quyền Trung Quốc biết rằng ông Spielberg – cũng như những người được giải thưởng Hòa bình Nobel, những lực sĩ Olympic và những chính khách đã ký vào một bức thư ngỏ kêu gọi Trung Quốc thay đổi quan điểm đối với Sudan – có lẽ đã cảm thấy lo lắng thực sự đối với tình trạng diệt chủng ở một cái góc xa xôi tại Phi châu.

Kosovo là một vấn đề khác về chính sách đối ngoại mà ở đó đảng Cộng sản Trung Quốc không muốn có một sự tranh luận tự do, với một lý do dễ hiểu là Kosovo đã công khai tuyên bố độc lập khỏi Serbia và Bắc Kinh lo sợ rằng Đài Loan một ngày nào đó cũng tiếp bước và ly khai khỏi Trung Quốc.

Sự độc lập của Đài Loan là không thể tưởng tượng nổi đối với hầu hết người Trung Quốc ở đại lục, chủ yếu là vì với hàng thập kỷ tuyên truyền dữ dội đã định hướng cho người dân Trung Quốc đoan chắc với cái lối nguỵ biện của chính mình. Họ xem như bất cứ động thái nào hướng tới độc lập cũng do phía nước ngoài là nhiều hoặc bởi một bè lũ chính trị gia Đài Loan phản quốc.

Thực tế phức tạp và bất ổn hơn nhiều đối với vài người Trung Quốc đại lục đó, những người từng bị phơi bày bản chất trước nó. Đài Loan đã từng được hưởng tự do và nền độc lập trên thực tế và, trong khi đúng là hầu hết người Đài Loan không muốn kích động một cuộc xâm lăng của Trung Quốc bằng cách tuyên bố chính thức độc lập, nhưng họ cũng đã cương quyết phản đối việc bị Trung Quốc cộng sản thâu tóm.

Sự thiếu vắng tranh luận tự do và công khai ở Trung Quốc phản ánh bối cảnh tại đông Âu trong suốt thời kỳ chiến tranh lạnh và có một tác động tương tự gây méo mó bản chất sự việc trong nhận thức của dân chúng. Josip Broz Tito ở Yugoslavia và các đối thủ của ông ở Liên Xô đã được tín nhiệm với ít nhất là vì có những nỗ lực thúc đẩy thống nhất quốc gia trong khi trên thực tế quyền cai trị độc tài chỉ vá víu cho những chia rẽ dân tộc đã lại nổi lên với những hậu quả thường là thảm khốc sau cái chết của họ.

Thiếu vắng sự tham gia của công chúng không có nghĩa là Trung Quốc đã quên lãng việc đưa ra chính sách có tính toán. Trên thực tế, việc thiếu sự tham gia là một phần trong chính sách: những nhà lãnh đạo Trung Quốc biện luận rằng sự tăng trưởng kinh tế trong một môi trường ổn định và hài hòa sẽ giành được sự ưu tiên trước những nhiễu loạn của nền dân chủ kiểu phương tây.

Song có ánh bình minh ló dạng ở Bắc Kinh khi tranh cãi và thảo luận giữa những quan điểm trái ngược đã giúp cho các chính sách được tốt hơn, cả về đối nội lẫn đối ngoại.

Hai sự kiện khác thường ở Trung Quốc đã làm sáng tỏ điều này. Thứ nhất, một cuốn sách đã được tung ra bán ở Bắc Kinh trong đó các nhà nghiên cứu trong nhóm chuyên viên hàng đầu của đảng Cộng sản đã kêu gọi cho cải cách dân chủ để kiềm chế nạn tham nhũng, giảm bớt hệ thống kiểm duyệt phương tiện truyền thông và làm cho quốc hội đóng vai trò đại diện hơn nữa. Họ ủng hộ cho việc xây dựng một “xã hội dân sự hiện đại”.

Thứ hai, trên lĩnh vực chính sách đối ngoại, một nhóm cựu tướng lĩnh đã gặp gỡ một số đối tác Hoa Kỳ tại thành phố Sanya hiện nay cho việc thảo luận được phép thoải mái và công khai nhắm vào việc giảm bớt những căng thẳng giữa Washington và Bắc Kinh và thúc đẩy một sự cải thiện lâu dài trong quan hệ giữa hai cường quốc.

Đây là những bước khởi đầu hữu ích. Giai đoạn tiếp theo sẽ được mở rộng cho những cuộc tranh luận như vậy về chính trị và chính sách đối ngoại và cho phép các luồng ý tưởng và lập luận được tự do khơi dòng qua lại với quần chúng Trung Quốc.

Trung Quốc là một hiện tượng khác thường trong số những quốc gia độc tài trong việc kiểm soát những cuộc thảo luận về quan hệ đối ngoại với chí ít là sự chặt chẽ không khác gì đối với những vấn đề đối nội, và có lẽ còn hơn nữa. Hầu hết các bài thuyết trình về chính sách của Trung Quốc, thậm chí từ những diễn giả độc lập trên danh nghĩa, đều quá rõ là đã được chế biến từ các cơ quan nhà nước hơn là sự thực họ tự viết ra. Kết quả là hàng triệu người Trung Quốc sẽ tin tưởng chắc chắn vào những lời nói dối, trong đó có sự đoan chắc rằng nước Trung Hoa hiện đại không bao giờ tấn công các nước láng giềng hay trở thành một thế lực bành trướng.

Một hệ quả trớ trêu khác có chút ít trong cuộc thảo luận ở Trung Quốc đó là có một cuộc thảo luận về những vấn đề của Trung Quốc – liệu có không chủ đề Darfur, vấn đề dân chủ, ô nhiễm không khí – nhưng đã sôi nổi tại Washington, London và Paris hơn là ở Bắc Kinh hay Thượng Hải.

Nếu như Trung Quốc cho trao đổi cởi mở hơn ngay cả thêm một chút trong mấy tháng tới, các cán bộ và dân chúng của họ có thể sẽ được chuẩn bị tốt hơn trước những trận công kích dữ dội bằng những lời chỉ trích và tuyên truyền chính trị, đều có vẻ phù hợp với việc được định hướng cho các chính sách đối nội và đối ngoại của Bắc Kinh nhắm tới Thế vận hội Olympic. Và những người dùng internet Trung Quốc có thể sẽ được khoan dung và cư xử lịch sự hơn trước những cuộc công kích bằng thư điện tử đối với những gì họ đã chỉ trích trên các vấn đề của Trung Quốc.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

—————–

 

FINANCIAL TIMES

Why China should not fear open debate

By Victor Mallet

Published: February 20 2008 19:01 | Last updated: February 20 2008 19:01

Every writer on China knows that even mild public criticism of the middle kingdom generates vitriolic and sometimes deranged responses from Chinese nationalists. Among the more printable reactions to my previous column was an e-mail suggesting that I had an ingrained hatred of China and asking whether I had been castrated or my ancestors bullied by Beijing.

Such anger, erupting spontaneously in messages from people who can rarely be drawn into a reasoned debate, illustrates a problem lying at the heart of Chinese foreign policy: the absence of vigorous public debate inside China on the important international issues of the day.

The crisis in Darfur and its impact on this year’s Beijing Olympics is one example. The announcement by Steven Spielberg, the US film director, that he was withdrawing as an artistic adviser to the Games because of China’s feeble response to human rights abuses in Sudan was couched in conciliatory terms. Far from advocating sanctions, Mr Spielberg still wants to see the Olympics.

Beijing’s response to the criticism, however, was characteristically confused. First, there were nearly two days of official silence in China while the story led the news bulletins abroad. Then a foreign ministry spokesman accused “some people” of having “ulterior motives”. It does not seem to have occurred to the Chinese authorities that Mr Spielberg – like the Nobel Peace Prize laureates, Olympic athletes and politicians who signed an open letter calling on China to change its attitude towards Sudan – might feel genuine concern about genocide in a distant corner of Africa.

Kosovo is another foreign policy issue on which the Chinese Communist party does not want a free debate, for the straightforward reason that Kosovo has declared independence from Serbia and Beijing fears that Taiwan may one day follow suit and secede from China.

Taiwanese independence is unthinkable to almost all mainland Chinese, largely because decades of fierce propaganda have led the Chinese to be convinced by their own rhetoric. They assume that any move towards independence is a plot by foreigners or by a clique of unpatriotic Taiwanese politicians.

The reality is more complicated, and disturbing for those few mainland Chinese who are ever exposed to it. Taiwan already enjoys democracy and de facto independence and, while it is true that most Taiwanese do not want to provoke a Chinese invasion by declaring independence formally, they are also adamantly opposed to being absorbed by communist China.

The lack of free and public debate in China mirrors the situation in eastern Europe during the cold war and has a similarly distorting effect on people’s perceptions. Josip Broz Tito in Yugoslavia and his rivals in the Soviet Union were credited with at least having promoted national unity when in fact authoritarian rule merely papered over ethnic divisions that re-emerged with sometimes catastrophic results after their deaths.

An absence of public participation does not mean that China has failed to produce rational policy. In fact, the lack of participation is part of the policy: Chinese leaders argue that economic growth in a climate of stability and harmony should take precedence over the noisy distractions of western-style democracy.

But there is a dawning realisation in Beijing that debate and discussion between opposing points of view make for better policies, whether in domestic or foreign affairs.

Two remarkable events in China make this clear. First, a book has gone on sale in Beijing in which researchers at the Communist party’s leading think-tank call for democratic reform to curb corruption, reduce media censorship and make parliament more representative. They advocate the building of a “modern civil society”.

Second, on the foreign policy front, a group of senior retired military chiefs meet some of their US counterparts in the city of Sanya today for a free-ranging and officially sanctioned debate aimed at reducing tensions between Washington and Beijing and fostering a long-term improvement in relations between the two powers.

These are useful first steps. The next stage should be to broaden such debates on politics and foreign policy and allow facts and ideas to flow freely to and from the Chinese public.

China is unusual among authoritarian states in controlling discussions on foreign affairs with at least as much stringency as it applies to domestic matters, and possibly more. Most Chinese policy papers, even those by nominally independent academics, are too obviously produced in the service of the state rather than in the service of the truth. The result is that millions of Chinese firmly believe in falsehoods, including the assertion that modern China has never attacked its neighbours or been an expansionist power.

Another perverse consequence of the paucity of debate in China is that there is a more vibrant discussion of Chinese affairs – whether the topic is Darfur, democracy or dirty air – in Washington, London and Paris than there is in Beijing or Shanghai.

If China could open up even a little in the months ahead, its officials and citizens would be better prepared for the onslaught of criticism and political activism likely to be directed at Beijing’s domestic and foreign policies ahead of the Olympic Games. And Chinese internet users might be more tolerant and polite in their e-mail attacks on those who comment on Chinese affairs.

Copyright The Financial Times Limited 2008

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

 

Posted in Báo chí, Chính trị, Mạng xã hội, Trung Quốc | No Comments »

Con đường Đi tới nền Dân chủ-Điện tử

Posted by News on 19th February 2008

Economist.com

————–

Con đường Đi tới nền Dân chủ-Điện tử

Ngày 14-2-2008

Từ bản in [tuần san] The Economist

 

Chính phủ-Điện tử mới chỉ đang bắt đầu

CHÍNH PHỦ đã vượt hoặc chưa đuổi kịp so với thứ mà theo lối nói của người dùng internet là “web 1.0”, với thế giới ảo trực tuyến rộng lớn y như thế giới thực. Thư điện tử (E-mail) thay thế thư tín; trang web làm cho công việc xuất bản nhanh hơn và hiệu quả hơn; cơ sở dữ liệu được chứa trong máy tính của người dùng. Một tập hợp các chương trình, được trả tiền hoặc bị sao chép lậu, là những công cụ quan trọng giúp cho công việc được dễ dàng.

Song tất cả những thứ này đã bị vượt qua bởi “web 2.0”, một kiểu tốc ký cho việc tương tác giữa người và máy tính được đưa ra bởi những chương trình wiki (các trang web mà mọi người đều có thể tham gia chỉnh sửa nội dung) và blog (trong đó mọi người đều có thể tham gia bình luận). Dữ liệu có thể được truy cập thông qua internet; các chương trình được mở trên các cửa sổ trình duyệt hơn là phải tải từ ổ đĩa cứng; những thông điệp (message) tức thì, đôi khi được gắn vào những trang tỉ như Facebook, thay cho e-mail. Web 2.0 cũng được giành để tự do chia sẻ hình ảnh video trên các trang ví như YouTube và gọi điện thoại miễn phí giữa các máy tính với nhau. Sự phát triển này cho phép thông tin được chia sẻ có hiệu quả hơn, mà hầu như không tốn kém gì. Điều đó đem lại một niềm hy vọng to lớn cho việc đề xướng một nền dân chủ-điện tử.

Những công dân không phải chỉ là các khách hàng của nhà nước; họ còn là người chủ sở hữu nó. Giới hạn thường được sử dụng dưới một biệt ngữ của công nghệ nhà nước là citoyen (công dân), phản ánh cái khái niệm của Pháp về người công dân dính dáng tới chính trị. Công nghệ có thể khuyếch đại và tổng hợp những tiếng nói yếu ớt và bị bóp nghẹt. Những cử tri thường gửi thư tới cho các biên tập viên toà báo và hy vọng chúng có thể được đăng lên. Giờ đây chúng có thể được đưa lên blog. Việc tiếp xúc với các đại biểu được bầu đã trở thành chuyện đơn giản là gửi đi một cái e-mail.

Câu chuyện cho tới lúc này là công nghệ giúp tăng cường tiến trình dân chủ, song về căn bản thì không làm biến đổi nó. Ví dụ, internet giờ đây là một phương tiện sống còn cho việc kiếm ngân quỹ cho các chiến dịch vận động tranh cử ở Mỹ, song nó không thể thay thế cho các cuộc họp vận động công khai. Chiến dịch vận động tranh cử của Howard Dean cho việc đề cử của đảng Dân chủ năm 2004 là một thành công vang dội trong giới blog, song lại thất bại trong việc chuyển đổi chúng vào những lá phiếu ở cuộc sống thực. Internet đã cung cấp cho những công dân nguồn thông tin cực kỳ rộng lớn về những người đại diện được bầu của họ: việc bỏ phiếu của họ, nguồn tài chính của họ, những mối quan tâm bên ngoài của họ, những gì họ từng nói ra trong mọi cuộc giao tiếp công cộng. Song những hiệu quả lại phục vụ cho việc loại bỏ lẫn nhau. Khi một bên có lý lẽ nặng nề hơn, thì chiến trận trở nên ác liệt.

Một số nỗ lực dân chủ-điện tử trông có vẻ hơi như mánh lới quảng cáo. Cung cấp những địa chỉ e-mail riêng của các chính trị gia không giúp gì hơn là chỉ để đọc kết quả kiểm phiếu. Ví như những địa chỉ e-mail Gordon.brown@no10.gsi.x.gov.uk, hay president@whitehouse.gov chỉ làm cho người nhận có vẻ như dễ tiếp cận hơn, song thông điệp có thể sẽ được trả lời bởi một cái máy tính. Các chính khách và công chức những người từng cố gắng sử dụng blog đã nhận ra là nó rất khó cả cho niềm ham thích lẫn khả năng nhận thức. Giọng điệu tự nhiên (đôi khi ngô nghê) của giới blog tếu táo suồng sã với sự cần thiết phải có vẻ như có chừng mực và dứt khoát. Hầu hết các blog của giới chính khách hay lạm dụng các hình ảnh quảng cáo du lịch giải trí. Một quan chứ cấp cao của Anh, Jereny Gould, có một blog tuyệt vời trên mạng chính phủ-điện tử. “Chúng tôi nghĩ là ông ấy rất dũng cảm,” một đồng nghiệp thận trọng nhận xét.

Nơi mà nền dân chủ-điện tử có thể làm nên sự khác biệt là tại những khu vực mà giới trung lưu dần dần trở nên tách biệt hẳn với chính trị. Ví như tại Ấn Độ, những người có trình độ văn hóa nay không ưu chuyện bầu cử hơn là những giới khác. Những cuộc thăm dò ý kiến gợi ra rằng họ chán ghét với chính quyền tồi tệ, song điều này lại hiếm khi thể hiện vào trong những lá phiếu chống lại những đảng phái đương nắm quyền.

Tuy nhiên một ý niệm mơ hồ về niềm hy vọng đang xuất hiện. Ấn Độ đang phát triển một lối châm biếm ngày càng có tác dụng lên giới blog. Ví như Melody Laila, đã phê phán kịch liệt trên blog của mình vào những dịch vụ công cộng yếu kém tại Mumbai nơi cô sinh ra, cũng như tình trạng dung dưỡng cho giới chính trị tham nhũng ở Delhi. “Blog cho chúng tôi quyền tự do để nói ra những gì không được đưa lên báo chí của hệ thống truyền thông chính thống, và sự an toàn cho tình trạng nặc danh,” cô nói. Tại một nước như Ấn Độ, chúng cũng có thể tỏ ra có hiệu quả hơn là tại những nước có nền dân chủ lâu đời. Thật khó để hình dung ra hình ảnh một blogger sẽ ao ước đẩy mạnh cuộc đấu tranh với nạn tham nhũng và chính quyền tồi tệ.

Công nghệ trợ giúp cho sự cởi mở, hơn nữa, nó cung cấp cho Lok Satta chẳng hạn, một chiến dịch vận động cho một chính phủ-sạch được phát động bởi bác sĩ-nhà kinh tế học thực hành nổi tiếng ghê gớm J.P.Narayan. Nó đã đánh dấu một thắng lợi lần đầu tiên trong bầu cử vừa qua, trong các cuộc bầu cử cấp thành phố ở Mumbai. Ứng viên, một nhà thầu năng lượng và hoạt động xã hội có tên là Adolf D’Souza, vận động cho sự phi tập trung hóa, dự thảo ngân sách trực tuyến minh bạch và trách nhiệm công cộng. Điều làm nên sự khác biệt, ông giải thích, là trong suốt quá trình vận động từng gia đình ông đã tập hợp số điện thoại di động của các cử tri. Điều đó cho phép ông gửi các tin nhắn, vượt qua các phương tiện truyền thông địa phương thường gắn bó với các chính đảng lớn.

Chắc bạn sẽ nghĩ là xứ Hoa Kỳ là nơi tạo nên lợi ích cao nhất cho công nghệ trong việc thúc đẩy vai trò tham dự của công chúng, nơi mà giới chức giờ đây mời mọc những lời nhận xét trực tuyến từ những người ngoài cuộc khi họ soạn thảo luật pháp về những đề tài như bảo vệ môi trường. Một ví dụ: dự thảo luật của Bộ Nông nghiệp về tiêu chuẩn thức ăn hữu cơ, được thúc đẩy bởi hơn 250.000 lời bình luận (comment). Tuy nhiên ý kiến thực sự có chuyên môn hầu như đến từ một số ít các chuyên gia.

Theo Cary Coglianese, một chuyên gia chính phủ-điện tử của Mỹ, cho rằng sự tham khảo trực tuyến sẽ thổi một luồng sinh khí mới vào nền dân chủ “hơi giống như việc tưởng tượng rằng trao cho những người chủ xe hơi cái khả năng tải các sách kỹ thuật từ trên mạng xuống và đặt hàng trực tuyến những bộ phận linh kiện cho xe sẽ làm cho rất nhiều người trong số họ trở thành những thợ máy không chuyên”. Sự tham dự nhiều hơn của các chuyên gia có thể tăng cường khả năng xét đoán, song nó sẽ không đưa hệ thống quản lý công cộng lên vị trí hàng đầu.

Nào hãy vào cuộc chơi, hỡi các công dân

Thực tế đáng buồn rằng hầu hết công dân cứ nghĩ rằng chính quyền và chính trị thật tẻ nhạt và nghĩ là họ có thể dùng thì giờ của mình vào những chuyện thú vị hơn. Với những người ngoài cuộc, thế giới trực tuyến mơ hồ và rắc rối. Cũng vậy, sự cồng kềnh cố hữu của guồng máy thư lại thường dẫn đến việc chính quyền ngăn chặn những lợi ích mà công nghệ có thể đem lại. Rubert George, người điều khiển trang web tên là Giám sát Chính phủ Điện tử (eGov Monitor) mà nhiều người hâm mộ cho là rất hấp dẫn, đã giải thích: ” Đầu tư công nghệ thông tin trong lĩnh vực công quyền thường là rất phí phạm do tình trạng trì trệ tư duy khiến giới thư lại thường không thích ứng nhanh với đà thay đổi để nhận ra tiềm năng của nó.”

Trong ngắn hạn, những cơ quan tổ chức yếu kém trong quản lý sử dụng máy tính sẽ vẫn cứ yếu kém trong công việc quản lý. Đó là bài học có được từ doanh nghiệp tư nhân, và nó áp dụng chung cho khu vực công cộng, nơi mà chính phủ-điện tử vừa chỉ đủ để bắt đầu xới lên chút ít trên bề mặt của những gì nó có thể làm được. Đó là lý do cho một nỗi thất vọng, song cũng cho một hy vọng.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

Đôi lời: bữa rồi có anh bạn chạy xe lôi dưới tỉnh méc trên mạng có đăng lại bài nầy, có đều họ sửa lại chút đỉnh. Ba Sàm tui dzô coi, thấy sửa sao tài quá. Mình học được thêm. Dzậy bữa nay xin có thay đổi chút xíu, cảm phiền bà con nha. Mẹc xi luôn mấy cha Việt Kiều bên Tây.

———-

 

Economist.com

TECHNOLOGY AND GOVERNMENT

The road to e-democracy

Feb 14th 2008
From The Economist print edition

E-government is only the beginning

GOVERNMENTS have more or less caught up with what in geek-speak is called “web 1.0”, with the online world largely mimicking the offline world. E-mails replace letters; websites make publishing speedier and more effective; data are stored on the user’s computer. A collection of programs, paid-for or pirated, are the essential tools for getting going.

But all this has been overtaken by “web 2.0”, shorthand for the interactivity brought by wikis (pages that anyone can edit) and blogs (on which anyone can comment). Data are accessed through the internet; programs are opened in browser windows rather than loaded from the hard disc; instant messages, often attached to social-networking sites such as Facebook, replace e-mail. Web 2.0 also means free video-sharing on sites such as YouTube and free phone calls between computers. These developments allow information to be shared far more effectively, at almost no cost. That gives great hope to the proponents of e-democracy.

Citizens are not only the state’s customers; they are also its owners. The term often used in the jargon of government technology is citoyen, reflecting the French idea of the politically engaged citizen. Technology can amplify and aggregate voices that used to be faint and muffled. Voters used to write letters to newspaper editors and hope they would be published. Now they can blog. Contacting an elected representative has become a simple matter of sending an e-mail.

The story so far is that technology intensifies the democratic process, but does not fundamentally change it. For example, the internet is now a vital way of raising money for political campaigns in America, but it has not supplanted the public meeting. Howard Dean’s campaign for the Democratic party nomination in 2004 was a huge success in the blogosphere, but failed to translate into votes in real life. The internet has provided citizens with vastly more information about their elected representatives: their voting behaviour, their sources of finance, their outside interests, the content of every public speech they ever made. But the effects tend to cancel each other out. When each side has heavier ammunition, the battle rages on.

Some e-democracy efforts look like little more than gimmicks. Giving out politicians’ personal e-mail addresses does not make them any more likely to read the result. Gordon.brown@no10.gsi.x.gov.uk, or president@whitehouse.gov make the recipients seem more accessible, but the message will probably be answered by a computer. Politicians and civil servants who have tried blogging have found it remarkably difficult to be both interesting and sensible. The spontaneous (and sometimes half-baked) tone of the blogosphere sits ill with the need to sound measured and definitive. Most politicians’ blogs tend to degenerate into anodyne travelogues. One senior British official, Jeremy Gould, has an excellent blog on e-government. “We think he’s been very brave,” says a colleague, carefully.

Where e-democracy may make a difference is in places where the middle class has become largely disengaged from politics. In India, for example, educated people are much less likely to vote than the rest. Opinion polls suggest that they are disgusted with bad government, but this rarely translates into votes against the incumbent parties.

Yet a few glimmers of hope are appearing. India is developing a caustic and increasingly effective blogosphere. Melody Laila, for example, electronically lambasts the inadequate public services in her native Mumbai, as well as the kid-glove treatment of corrupt politicians in Delhi. “Blogs give us the freedom to say things that wouldn’t be published in the mainstream media, and the safety of anonymity,” she says. In a country like India, they may also prove more effective than their counterparts in older democracies. It is hard to imagine a blogger who would wish to promote the cause of corruption and bad government.

Technology offers an opening, too, to outfits such as Lok Satta, a clean-government campaign run by a formidable, Economist-wielding doctor called J.P. Narayan. It has recently celebrated its first electoral victory, in municipal elections in Mumbai. Its candidate, an energetic entrepreneur and community activist called Adolf D’Souza, campaigns for decentralisation, transparent online budgeting and public accountability. What made the difference, he explains, was that during house-to-house campaigning he collected voters’ mobile phone numbers. That allowed him to send text messages, bypassing the local media which are cosily tied to the established parties.

As you might expect, the place that makes the most advanced use of technology in promoting public participation is America, where officials now invite online comments from outsiders when they draw up legislation on subjects like environmental protection. A Department of Agriculture draft on organic-food standards, for example, prompted more than 250,000 comments. Yet the expertise mostly comes from a narrow range of specialists.

According to Cary Coglianese, an American e-government expert, imagining that online consultation will breathe new life into democracy “is a bit like imagining that giving automobile owners the ability to download technical manuals and order car parts online would turn a great number of them into do-it-yourself mechanics”. Greater involvement by experts may make for more sensible rules, but it will not turn the system of public administration on its head.

Aux armes, citoyens

The sad truth is that most citizens find government and politics rather boring and think they have better things to do with their time. For outsiders, the online world is obscure and complicated. Similarly, the inherent complexity of government risks blocking the gains that technology can bring. Rupert George, who runs a site called eGov Monitor that enthusiasts find fascinating, explains: “All too often, public-sector investment in technology has been wasted by administrations unable to tackle the cultural change necessary to realise its potential.”

In short, badly managed organisations with computers will stay badly managed. That has been the lesson from private business, and it equally applies to the public sector, where e-government has barely begun to scratch the surface of what is possible. That is reason for disappointment, but also for hope.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Mạng xã hội | No Comments »

Những vụ bắt giữ qua các video sex

Posted by News on 14th February 2008

International Herald Tribune

Những vụ bắt giữ qua các video sex đổ thêm dầu vào các cuộc tranh cãi về Internet ở Hong Kong

Bài của Keith Bradsher

Ngày 12-2-2008


HONG KONG: Một loạt các vụ bắt giữ những người sử dụng Internet ở Hong Kong do việc đã đưa lên mạng những hình ảnh và video có vẻ như là của những ca sĩ nổi tiếng nhất châu Á liên quan tới những hành vi tình dục, đã làm nổ ra một cuộc tranh cãi về quyền tự do ngôn luận và liệu cảnh sát ở đây có khả năng phân biệt trong khi thực thi pháp luật về chống văn hóa phẩm khiêu dâm.

Cảnh sát đã bắt giữ 9 người, và 3 người đã chính thức bị khởi tố, trong đó có một thanh niên 24 tuổi ở Kowloon là người đã bị buộc tội vào hôm thứ Ba do tung ra những văn hóa phẩm độc hại bằng cách đưa lên mạng hai tập tin (file) có chứa 100 bức ảnh. Anh ta không đưa ra lời bào chữa và đã được trả tự do với khoản tiền thế chân 10.000 dola Hong Kongg, hay 1.282 USD. Luật sư của anh ta không đưa ra lời bình luận nào.

Phản ứng quá năng nổ của cảnh sát đã phân chia những người sử dụng Internet ở Hong Kong làm hai. Một số coi đó như là sự vi phạm tới quyền tự do cá nhân, đoan chắc rằng quy định chống văn hóa phẩm khiêu dâm của Hong Kong là quá rộng và quá mơ hồ, và hàng trăm người đã tham gia vào một cuộc tuần hành phản kháng vào hôm Chủ nhật.

“Trên Internet, có rất nhiều hình ảnh khỏa thân và tình dục, nhưng cảnh sát không đem ra khởi tố” trừ trường hợp cần đây liên quan tới các ca sĩ, theo lời Lam Oiwan, một blogger địa phương tham gia biểu tình và cũng là người biên tập của trang inmediahk.net, một trang web tin tức đại chúng.

Những người khác lại tỏ ra quan ngại trước việc sử dụng hình ảnh nên sẵn sàng tranh luận quanh quyền tự do ngôn luận bởi họ thấy rằng cảnh sát có thể có được sự ủng hộ mạnh mẽ của công chúng trong vấn đề này và bởi vì họ biện luận rằng luật pháp Hong Kong cho phép cảnh sát truy tố những người phát tán văn hóa phẩm khiêu dâm.

“Nếu như chúng ta nghe những chương trình trò chuyện trên đài phát thanh và những chương trình tương tự, có những người có khuynh hướng riêng, họ nói rằng những người dùng Internet đã không biết điều và muốn phát tán những hình ảnh xấu, theo Charles Mok, chủ tịch chuyên đề Hong Kong của tổ chức Internet Society.

Ca sĩ được hâm mộ nhất của Hong Kong hiện nay, Gillian Chung, người được ưa chuộng bởi các cô gái đang chớm tuổi thanh thiếu niên và thậm chí nhỏ tuổi hơn và là người rất quen thuộc trong những màn quảng cáo của Disneyland Hong Kong, có vẻ như xuất hiện nổi bật trong các ảnh và phim video. Chung là một nhân vật trong bộ đôi trình diễn được biết đến là thành viên ban nhạc Twins, và cảnh ngộ của cô theo sau các tư liệu được tung ra này đã lối cuốn sự đồng cảm nơi công chúng.

Tại một cuộc họp báo ngắn vào hôm thứ Hai, Chung không xác nhận hay phủ nhận là có phải cô đã xuất hiện trong các hình ảnh và phim video đó song cô nói rằng cô đã tỏ ra khờ dại do tuổi trẻ và lấy làm hối tiếc vì đã gây ra đau khổ cho gia đình và những người hâm mộ.

Khi một vài bức ảnh đầu tiên bắt đầu được lưu truyền vào hai tuần trước, nhà tổ chức cho ban nhạc Twins và một vài ca sĩ khác dính líu tới vụ việc, Hãng Emperor Entertainment Group, đã gợi ý rằng những tấm ảnh đã bị xử lý bằng cách ghép hình khuôn mặt các ngôi sao vào người kẻ khác. Nhưng tiếng nói của công chúng đã chấm dứt những lời biện hộ lúc này đang nhạt nhòa đi trong việc bào chữa cho sự cố.

Việc phát tán hình ảnh trên Internet đã trở nên một cuộc tranh cãi đặc biệt, bởi vì nó đồng thời với điều mà nhiều người nhận thấy tựa như một biểu hiện cứng rắn liên tục trong các cách ứng xử của lực lượng cảnh sát Hong Kong. Những xử sự cứng rắn cùng lúc với việc chuẩn bị tổ chức sáu môn đua ngựa trong Olympic sẽ được thực hiện tại Hong Kong vào tháng Tám.

Cảnh sát Hong Kong đã có thái độ rất mềm dẻo đối với những người biểu tình trong thời gian diễn ra những cuộc tuần hành dân chủ khổng lồ năm 2003 và 2004. Họ không hề bắt một ai mặc dù có gần 500.000 người tham gia diễu hành vào ngày 1-7-2003, chống lại một dự luật nghiêm ngặt về an ninh nội địa, đạo luật sau đó đã được chính quyền rút lại.

Ngược lại, Jackie Hung, phó chủ tịch Mặt trân Nhân Quyền Dân sự, một liên minh rộng rãi các nhóm phi chính phủ tại Hong Kong, đã nói rằng bà biết đã có 37 nhà hoạt động xã hội đã bị bắt trong những cuộc biểu tình bất bạo động khác nhau vào năm ngoái.

“Họ đang cố gắng bắt những tiếng nói từ xã hội dân sự phải im tiếng,” bà nhận xét.

Cuộc tuần hành hôm Chủ nhật hình thành nên một đám đông nhỏ bé mà theo cảnh sát ước lượng là 230 và theo những nhà tổ chức thì hơn 400.

Các phương tiện truyền thông chuyên về tin tức của Hong Kong cho biết rằng các cửa hàng băng đĩa bên kia biên giới tại đại lục Trung Quốc đã bắt đầu bán ra các CD có những hình ảnh và phim video này với giá mỗi cái 2,70 USD nhưng đã nhanh chóng bị nhà chức trách địa phương đóng cửa. Những cuộc luận bàn quanh các hình ảnh và video này đã tràn ngập các diễn đàn Internet ở Hong Kong và đại lục.

Tất cả những hình ảnh và phim video cho thấy một ca sĩ nổi tiếng của Hong Kong, Edison Chen, trong những cảnh riêng với ít nhất là sáu phụ nữ, mà bốn trong số đó là các ca sĩ cũng nổi tiếng. Trong đoạn video được đưa ra tuần trước, Chen đã xin lỗi “tất cả những ai đã bị ảnh hưởng” và đề nghị công chúng xoá đi mọi bản sao các hình ảnh.

“Cuộc sống vô tư của mọi người đã bị ảnh hưởng bởi những sản phẩm độc hại và vô đạo đức,” anh nói, “và với lòng quý trọng tôi xin được hàn gắn những nỗi đau, tổn thương và thất vọng,”

Theo phía cảnh sát cho biết, Chen đã đem máy tính xách tay của anh đến một tiệm sửa máy tính địa phương và thông tin trong máy đã bị sao chép tại đó. Một người coi cửa hàng máy tính trong trung tâm thương mại, eLiTe Multimedia Ltd., chỉ cho biết họ của anh ta, đã nói rằng hôm thứ Ba một cựu nhân viên ở đây đã bị bắt, song anh ta không chịu cho biết thêm chi tiết, hay kể về việc điều tra của cảnh sát.

Tội phạm có tổ chức từ lâu đã đóng một vai trò quan trọng trong công nghiệp giải trí ở Hong Kong, và chuyện này đã dẫn đến một suy đoán quan trọng về tương lai của Chen. Những tờ báo khổ nhỏ của Hong Kong trong mấy ngày qua đã tung ra như thác lũ những tin tức về một hợp đồng giết người được viện dẫn liên quan tới Chen.

Chen đã rời khỏi Hong Kong nhưng có kế hoạch trở lại vào cuối tuần này và tổ chức một cuộc họp báo, theo Mavis Leung, người phát ngôn của anh, người đã từ chối đưa ra thêm chi tiết quanh vụ này.

Hilda Wang đã tham gia thêm cho bài báo này.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————

 

International Herald Tribune

Arrests over sex videos fuel Internet debate in Hong Kong

By Keith Bradsher

Published: February 12, 2008

HONG KONG: A series of arrests of Internet users in Hong Kong, for posting photos and videos of what appear to be some of Asia’s best-known singers engaged in sex acts, has triggered a debate over free speech and whether the police here are selectively enforcing anti-pornography laws.

The police have already arrested nine people, and three have been formally charged, including a 24-year-old man in Kowloon who was charged on Tuesday with publishing obscene materials for having allegedly posted two files holding 100 photos. He did not enter a plea and was freed on bail of 10,000 Hong Kong dollars, or $1,282. His lawyer declined to comment.

The aggressive police response has divided Internet users in Hong Kong. Some see it as an infringement of individual freedoms, contending that Hong Kong’s anti-pornography ordinance is too broad and too vague, and hundreds joined in a protest march on Sunday.

“On the Internet there are a lot of nude pictures and sexy photos, but the police don’t bring charges” except in the current case involving the singers, said Lam Oiwan, a local blogger who participated in the demonstration and is also the editor of inmediahk.net, a citizen reporting Web site.

Others have been wary of using the photos to take a stand on free speech because they sense that the police may have strong public backing on this issue, and because they argue that Hong Kong laws do allow the police to prosecute people who distribute pornography.

“If we listen to radio talk shows and so forth, there are people calling in who say that Internet users are unreasonable and want to pass around dirty pictures,” said Charles Mok, the chairman of the Hong Kong chapter of the Internet Society.

Hong Kong’s best-selling singer right now, Gillian Chung, who is popular with girls in their early teens and even younger and who has been very visible in ads for Hong Kong Disneyland, seems to appear prominently in the photos and videos. Chung is part of a duo known as the Twins, and her plight following the release of the material has drawn public sympathy.

At a brief news conference on Monday, Chung did not confirm or deny that she appeared in the photos and videos but said that she had been naïve in her youth and regretted causing distress to her family and fans.

When a few initial photos first began to circulate two weeks ago, the promoter of the Twins and several other singers involved in the issue, the Emperor Entertainment Group, initially suggested that the photos had been manipulated to put the stars’ faces on other people’s bodies. Spokespeople for the company have stopped making that argument and are now declining to comment on the dispute.

The issue of the Internet photos has become particularly contentious, because it coincides with what many perceive as a broader toughening of Hong Kong police policies. The tougher policies coincide with preparations for six Olympic equestrian events that will be held in Hong Kong in August.

The Hong Kong police took a very tolerant view of demonstrators during the huge democracy marches in 2003 and 2004. They arrested no one even when nearly 500,000 people protested on July 1, 2003, against a proposal for strict internal security laws, which the government then withdrew.

By contrast, Jackie Hung, the vice convener of the Civil Human Rights Front, a broad coalition of nongovernmental groups in Hong Kong, said she knew of 37 civic activists who were arrested at various nonviolent protests last year.

“They are trying to silence the voices of civil society,” she said.

The march Sunday drew a small crowd that the police estimated at 230 and organizers at more than 400.

The Hong Kong news media reported that a video store across the border in mainland China had begun selling CDs of the videos and photos for $2.70 apiece but was promptly closed by local officials. Discussions of the videos and photos have flooded Internet forums in Hong Kong and the mainland.

All of the photos and videos appear to show a well-known Hong Kong singer, Edison Chen, in separate scenes with at least six women, four of whom are also well-known singers. In a video released last week, Chen apologized “to anyone who has been affected” and asked the public to delete any copies of the photos.

“The lives of many innocent people have been affected by this malicious and criminal conduct,” he said, “and in this regard I am filled with pain, hurt and frustration.”

According to the police, Chen took his laptop computer to a local computer repair shop and the computer’s memory was copied there. A supervisor at a downtown computer store, eLiTe Multimedia Ltd., who only gave his surname, Yeung, said on Tuesday that a former employee had been arrested, but he declined to elaborate, citing the police investigation.

Organized crime has long played an important role in Hong Kong’s entertainment industry, and this has led to considerable speculation about Chen’s future. Hong Kong tabloids have run a spate of reports in the last several days of an alleged murder contract put out on Chen.

Chen has left Hong Kong but plans to return this weekend and hold a news conference, said Mavis Leung, his spokeswoman, who declined to give further details.

Hilda Wang contributed reporting.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Gia đình/Xã hội, Mạng xã hội, Trung Quốc, Văn hóa | No Comments »

Các tin tặc Trung Quốc phá vỡ hệ thống kiểm duyệt mạng

Posted by News on 12th February 2008

The Washington Times

Các tin tặc Trung Quốc phá vỡ hệ thống kiểm duyệt mạng

Bài của Edward Lanfranco

Ngày 7-2-2008

 

BẮC KINH – Hệ thống kiểm duyệt Internet của Trung Quốc vớ vẩn hơn là một trò đùa đối với Li Shenwen, một kẻ thất nghiệp ham mê chơi game máy tính đến dính chặt vào bàn phím hàng đêm trong một quán Net (“Wangba” hay “NetBar”) tối thứ Bảy gần đây.

Các giới chức chặn những trang web chính trị hoặc có nhiều tranh luận không đưa ra được chướng ngại cho những người dùng nhiều kinh nghiệm luôn muốn đưa các vị trở về với dĩ vãng, theo anh Li, người chuyên kiếm tiền tiêu qua việc tích cóp điểm trong các trò chơi game trên máy tính rồi bán lại cho một tay môi giới để gã này lại lần lượt bán qua mạng cho các game thủ luôn hau háu mà ngô nghê ở phương Tây.

Chẳng vui vẻ gì khi gây phân tâm cho việc kiếm lợi của anh, Li, khoảng giữa tuổi 20, đã đánh cược một khoản 14 dola cho việc anh có thể xâm nhập được bất cứ trang web nào bị khóa tới 3 lần trong chưa đầy 5 phút. Cuộc cá cược đã được thực hiện.

Mở một trình duyệt mới, anh lập tức đưa lên đó những nội dung bị cấm bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh của YouTube, Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, Falun Gong và, để tăng thêm liều lượng, Tổ chức Nhà báo Không biên giới nữa – tất cả chỉ trong vòng chưa tới 3 phút.

“Ông có thể hỏi bất cứ ai ở đây đều làm được như vậy,” anh Li nói với một cái khoát tay khắp căn phòng. Nhưng anh nói thêm, họ ham dùng mánh để xâm nhập các trang web khiêu dâm hơn là để đọc chuyện chính trị.

“Tôi không quan tâm tới cái chủ đề mà ông muốn được biết. Quan điểm là cái gì ?” Anh hỏi.

Trung Quốc có hoặc sẽ sớm có lượng người dùng Internet lớn nhất thế giới, với chỉ số đầy ấn tượng ngang với 215 triệu người dùng Mỹ sau một năm phát triển tới 53%, theo Trung tâm Thông tin Mạng Internet Trung Quốc cho biết.

Và trong khi những nhóm nhân quyền phương Tây tỏ ra hết sức quan ngại về việc Trung Quốc đã dùng kỹ thuật để kiểm duyệt Internet, một số lượng rất lớn những người Trung Quốc dùng trang web đã trở nên giống như trường hợp của anh Li – am hiểu kỹ thuật nhưng chán ngán với chính trị.

Tuy nhiên, giới quyền lực Trung Quốc không ngớt cố gắng loại trừ việc truy cập những gì mà họ coi là có nội dung không thích hợp – một nỗ lực thậm chí trở nên mạnh mẽ hơn trong thời gian tiến tới Thế vận Hội Bắc Kinh, được bắt đầu vào tháng Tám.

Các giới chức nhận thức sâu sắc rằng sự có mặt tại Trung Quốc của 20.000 nhà báo và một lượng 500.000 khách được dự báo sẽ đưa tới một cơ hội tốt cho những người chống đối chính trị bày tỏ thái độ bất bình của họ với những người tham dự từ khắp thế giới.

Những nội dung trên Internet gần đây nhất bị hệ thống kiểm duyệt khống chế là những video bị tung lên mạng và người dùng phát tán dưới dạng đã trở nên thông dụng trên trang web YouTube đặt ở Mỹ.

Dưới những quy chế vừa được công bố, việc chia sẻ hình ảnh video đó chỉ có thể được thực hiện bởi các công ty của nhà nước, được tin cậy cho tháo gỡ bất cứ hình ảnh nào có thể loan truyền những bất đồng hay phá hoạt hình ảnh của Trung Quốc trước Olimpics. Sự hạn chế tương tự cũng được áp dụng cho những thông tin được đưa lên bởi các blogger trong nước cũng như những trang tin nhắn và tán gẫu (chat room).

Sự đàn áp đối với việc phát tán video đã được khuấy động bởi những hình ảnh quay cảnh xung đột vợ chồng, ngay trong thời gian quay trước để chuẩn bị lên sóng trên kênh Olympic của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc ngày 28-12, giữa bình luận viên thể thao nổi tiếng Zang Bin và vợ, Hu Ziwei, người đã cáo buộc anh không chung thuỷ.

Lời cáo buộc của bà Hu đã không được đưa lên sóng truyền hình, nhưng cuốn băng được biên tập quay cảnh cơn giận dữ của bà đã xuất hiện sau đó mấy giờ trên Tudon, một trang web video Trung Quốc. Trong khi đoạn phim đang được tải xuống qua cổng Sina của Trung Quốc, nó đã được xem hàng trăm nghìn lượt trên YouTube, trang nằm ngoài sự kiểm soát của Trung Quốc.

Trung Quốc cũng đã phải gánh chịu những lời chỉ trích qua một chính sách khẩn cấp về một danh sách các cụm từ tìm kiếm đặc biệt trên Internet, một động thái bị cáo giác hôm mùng 1 tháng Hai bởi Tổ chức Nhà báo Không Biên giới và Những Nhà bảo vệ Nhân quyền Trung Quốc, một mạng lưới quốc tế thuộc các nhóm theo dõi các hoạt động và các quyền lợi.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lưu Kiến Siêu (Liu Jianchao) đã đáp lại

“Ý kiến nào đó nói rằng chính phủ Trung Quốc hãy để cho hệ thống Internet được hoàn toàn tự do, nhưng đó không phải là thứ internet cho mọi người dân, cho nên chính phủ chấp nhận những giới hạn cần thiết, và chúng tôi hy vọng các tổ chức ở bên ngoài nhìn sự việc này bằng một thái độ khách quan.”

Được hỏi về những báo cáo nói rằng Trung Quốc đã bỏ tù 30 nhà báo và 50 công dân khác do các lời bình luận (comment) trên mạng trực tuyến – nhiều hơn bất cứ nước nào – ông Lưu nói rằng hiến pháp Trung Quốc tôn trọng sự tự do ngôn luận và “chúng tôi không chấp nhận lời cáo buộc đó.”

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

———-

 

The Washington Times

Chinese hackers crack Net censorship

By Edward Lanfranco
February 7, 2008

BEIJING — Chinese Internet censorship is little more than a joke to Li Shenwen, an unemployed computer game enthusiast who remained glued to his keyboard well past midnight in a dingy “Wangba” or “NetBar” on a recent Saturday night.

Official blocks on controversial or political Web sites pose no obstacle to any experienced user who wants to get past them, said Mr. Li, who picks up spending money by amassing points in computer games and selling them to a broker who in turn sells them online to avid but inept Western gamers.

Reluctant to be distracted from his profitable pursuit, Mr. Li, in his mid-20s, offered a $14 wager that he could get to any three blocked sites in less than five minutes. The bet was made.

Opening a new browser, he promptly brought up outlawed content in Chinese and English from YouTube, Voice of America, Falun Gong and, for added measure, Reporters Without Borders — all within less than three minutes.

“You could have asked anyone here to do this,” Mr. Li said with a wave around the room. But he added, they are more interested in using skills to access restricted pornography sites than to read about politics.

“I don’t care about the stuff you want to see. What’s the point?” he asked.

China now has or will soon have the world’s largest Internet population, having drawn roughly equal with the 215 million American users after a 53 percent increase last year, according to the China Internet Network Information Center.

And while Western human rights groups agonize over China’s use of technology to censor the Internet, a great many of those Chinese Web users are much like Mr. Li — tech savvy but bored by politics.

Nevertheless, Chinese authorities are relentless in their efforts to weed out access to what they consider inappropriate content — an effort that is becoming even more determined in the run-up to the Beijing Olympic Games, which begin in August.

Officials are acutely aware that presence in China of 20,000 journalists and a predicted 500,000 visitors will offer a prime opportunity for political dissidents to air their grievances to a worldwide audience.

The most recent Internet content to come under the censors’ thumb is user-generated and -posted videos of the sort that have become widely popular on the U.S.-based Web site YouTube.

Under newly promulgated regulations, such video sharing can be hosted only by state-run companies, which can be trusted to quickly take down any images that might spread dissent or damage China’s image ahead of the Olympics. Similar restrictions apply to information posted by the country’s bloggers as well as message boards and chat rooms.

The crackdown on video distribution was sparked by footage of marital problems between famed sportscaster Zhang Bin and his wife, Hu Ziwei, who accused him of infidelity during the prerecorded launch of state-run China Central Television’s Olympics channel on Dec. 28.

Mrs. Hu’s accusation was not broadcast on television, but the edited tape of her outburst appeared hours later on Tudou, a Chinese video site. While the clip was quickly taken down by the Chinese portal Sina, it has been viewed several hundred thousand times on YouTube, which is outside China’s control.

China has also come under criticism over a clampdown on a list of specific Internet search phrases, a move that was denounced on Feb. 1 by Reporters Without Borders and China Human Rights Defenders, an international network of activists and rights monitoring groups.

Ministry of Foreign Affairs spokesman Liu Jianchao responded to that criticism earlier this week, saying China’s government had adopted “a very open attitude toward management of the Internet.”

“Chinese people have easy access to the information they need, and we have policies in place to guarantee their access to information,” he said.

“Some say the Chinese government should make the Internet completely free, but this is not in the interest of the people, so the government adopts necessary measures, and we hope outside organizations view this in an objective manner.”

Asked about reports that China has jailed 30 journalists and 50 other citizens for comments made online — more than any other country — Mr. Liu said the Chinese constitution enshrined freedom of speech and “we do not accept such accusations.”

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Mạng xã hội, Trung Quốc | No Comments »

Phía sau Tường lửa Vạn Lý Trường Thành

Posted by News on 11th February 2008

Guardian.co.uk

Phía sau Tường lửa Vạn Lý Trường Thành

210 triệu người Trung Quốc từng truy cập mạng và bất cứ khi nào Trung Quốc cũng có số người sử dụng nhiều hơn Hoa Kỳ. Song thay vì quyền tự do lan rộng, mạng Internet đã bị thuần phục bởi tấm lưới sắt của Bắc Kinh

Bài của Jonathan Watts tại Bắc Kinh

Thứ Bảy, ngày 9-2-2008

 

Có hai trận bão tuyết rất khác nhau bao phủ Trung Quốc trong quãng thời gian dẫn tới kỳ Lễ hội Mùa xuân tuần này. Trận bão thứ nhất, được loan tải qua hệ thống truyền thông quốc gia, là một thảm họa thiên nhiên được đội quân nửa triệu binh lính cùng lực lượng tình nguyện của Đoàn Thanh niên Cộng sản anh dũng chống lại. Nó đã làm 5,8 triệu người bị mắc kẹt trên đường, nhưng cuối cùng người dân cũng đã thắng thế.

Trận bão thứ hai, được phản chiếu qua lăng kính của những con người mê thích internet trong nỗi yếm thế, một thứ tai ương bị làm trầm trọng thêm bởi sự kém hiểu biết, lười biếng và những dự báo tình hình lạc quan của giới chức chính quyền. Trong khi phương tiện truyền thông bảo thủ trích dẫn “những lời lẽ chân tình” trong nỗi cảm kích cho màn phụ xướng từ chính phủ và tán dương các phóng viên “quả cảm” của nó, thì trên internet đã rộn lên những lời tố cáo giận dữ các phát thanh viên nhà nước, những nhà dự báo và các giới chức về việc khai thác những hình ảnh sai lạc.

Sự ganh đua trên công luận đó – chưa từng thấy trong 10 năm trước – đang trở nên quen thuộc ở Trung Quốc những ngày này thành trận chiến kiểm duyệt lớn nhất thế giới đối phó với sự bùng nổ internet. Với 200.000 cư dân mạng mới mỗi ngày, số người dùng trực tuyến của Trung Quốc hiện gần vượt mức của Hoa Kỳ để trở nên đông đảo nhất trên thế giới.

Giới hạn đó có thể đạt tới trong hôm nay, tuần sau, hoặc tháng sau. Theo Trung tâm Thông tin Mạng Internet Trung Quốc, có 210 triệu người dùng internet vào thời điểm cuối năm ngoái, chỉ đứng sau Hoa Kỳ 5 triệu. Song Trung Quốc lại có thêm 6 triệu người dùng mới mỗi tháng – nhanh hơn gấp mười lần so với tốc độ phát triển của Hoa Kỳ.

Vào năm có sự kiện Olympic, và lại là thời điểm tăng trưởng kinh tế dâng cao, những con số được đưa ra tựa như bằng chứng cho sự thăng tiến không gì cản nổi của Bắc Kinh. Chẳng phải mọi người đều thích thú với điều này. Các nhà hoạt động xã hội về tự do ngôn luận lo ngại rằng điều đó sẽ làm gia tăng thế lực của các nhân viên kiểm duyệt Trung Quốc trên thế giới ảo. Chính phủ các nước khác đã dấy lên mối lo ngại rằng nước này đã trở thành mảnh đất ươm mầm cho những kẻ vi phạm tác quyền, tin tặc và gián điệp mạng.

Đừng tưởng là như vậy. Sau khi internet được kết nối với Trung Quốc năm 1987, những nhà vận động cho quyền tự do cá nhân hy vọng nó sẽ là chất xúc tác cho cải cách chính trị. Song 21 năm qua, đảng Cộng sản vẫn nắm quyền lực và mô hình một hệ thống internet bị kiểm soát chặt chẽ của nó là một mảnh đất đang phát triển, giá như được tính bằng số lượng.

Một blog được nhiều người ưa chuộng nhất thế giới ? Lao Xu, được thực hiện bởi diễn viên kiêm dạo diễn Xu Jinglei, một blog tự hào với 137 triệu lượt truy cập. Nơi phát tán hình ảnh video trên mạng lớn nhất thế giới ? Tudou, từng quả quyết rằng họ đã vượt qua YouTube với trên 1 tỉ mebabytes dữ liệu được truyền tải mỗi ngày. Tiếp đến là Baidu, đã đánh bại Google trên thị trường công cụ tìm kiếm Mandarin, và Alibaba với ông chủ Jack Ma, là một người hùng dân tộc trong việc hạ nhục eBay và qua mặt các hoạt động của Yahoo ở Trung Quốc.

Ngôn ngữ, văn hóa và Tường lửa Vạn Lý Trường Thành [1]của Trung Quốc – tấm lá chắn thông tin của quốc gia – đã bảo vệ chính quyền và các đại gia trước cuộc đua tranh thương trường. Gửi tin nhắn trực tuyến và nối mạng giao lưu bị thống trị ở đây bởi dịch vụ QQ của Tuscent. Thế giới phần mềm trò chơi bị chế ngự bởi Shanda Entertainment và Giant Interactive hơn là Nintendo và Sony. Sina và Sohu có một hệ thống khóa giữ trên thị trường tin tức hàng ngày. Trên mọi lĩnh vực ở Trung Quốc, các tay chơi nội địa đứng đầu bảng. Một số lúc này bắt đầu nhắm tới thị trường nước ngoài. Baidu mới đây đã khai trương dịch vụ tại Nhật Bản.

Các nhà chuyên môn cho rằng bằng việc qua mặt Hoa Kỳ như là một thị trường người dùng lớn nhất thế giới, Trung Quốc sẽ hấp dẫn đầu tư, giao thương và kỹ nghệ. Với điều này thì họ sẽ trở nên có thế lực.

“Đây là một cột mốc quan trọng. Hoa kỳ hầu như đã đạt tới một điểm mà nó không còn có đủ khả năng để thăng tiến hơn nữa. Trung Quốc thì ngược lại. Về mặt gia tăng kinh tế và lượng kết nối, Trung Quốc dứt khoát là nơi thích hợp,” Xiao Qiang, người sáng lập Digital Times Trung Quốc đóng tại Mỹ khẳng định.

Bắc Kinh được cho là đang có một hệ thống khóa chặn tinh vi nhất hành tinh, được sử dụng cho việc bảo vệ bức tường ảo chống lại những mối đe doạ từ bên ngoài. Ở bên trong, họ dựa vào một hệ thống kiểm tra của chính quyền và tự kiểm duyệt tập thể. Hầu hết các bộ định tuyến [2] và các cơ phận khác đều được nhập từ các công ty của Hoa Kỳ, ví như Cisco. Các nhà tranh đấu nghi ngờ Trung Quốc đang chuyển giao những bí quyết kiểm duyệt cho Cuba, Việt Nam và một số quốc gia Phi châu.

“Trung Quốc đang xuất khẩu một mô hình làm cho internet trở thành một thứ công cụ phục vụ phát triển kinh tế, nối mạng giao tiếp, tiếp thị kinh doanh và tuyên truyền, nhưng không phục vụ cho việc tự do bày tỏ ý kiến. Trung Quốc rất tự hào về điều này. Họ chi hàng chục triệu euro để xây dựng hệ thống tường lửa, lực lượng cảnh sát mạng và kiểm duyệt mạng,” theo Ông Vincent Brossel của tổ chức Nhà báo Không Biên giới cho biết.

Sôi nổi

Ông nói rằng Trung Quốc đang tiến hành vận động hậu trường với một tầm mức quốc tế để có sự kiểm soát trên nhiều quốc gia hơn trên internet, một hệ thống hiện đang được quản lý bởi một tổ chức độc lập đóng tại Hoa Kỳ. “Nếu điều này xảy ra, nó sẽ kết thúc sự tự do biểu đạt ý kiến trên mạng.”

Nhưng internet cũng đang thay đổi Trung Quốc và làm nên những nét đặc trưng mà không ở nơi đâu có được. So sánh vấn đề này với Hoa Kỳ, các khảo sát gợi ra rằng những cư dân mạng ở Trung Quốc thích thú quan tâm tới web hơn, gấp ba lần với cảm giác được tự do hơn trên thế giới ảo so với trong thế giới thực, và hơn gấp hai lần với việc cho rằng mình đam mê quá.

Với một tỉ lệ trung bình là 35 tuổi trở xuống – trẻ hơn 7 tuổi so với Hoa Kỳ – họ quan tâm chủ yếu tới giải trí, và tin rằng internet đang đem tới niềm vui thú trong lĩnh vực này hơn là TV, điện ảnh, hay gặp gỡ bạn bè. Khiêu dâm, một ham thích mấu chốt trên internet tại những xứ khác, thì lại là nhân tố hạn chế ở Trung Quốc, nơi mà chính phủ thường xuyên nhắc nhở việc rà soát trên mạng trực tuyến do sự “đầu độc tâm hồn”. Tháng trước, phương tiện truyền thông nhà nước loan báo đã đóng cửa 44.000 website và bắt giữ 868 người vì bị cáo buộc đã cung cấp nội dung “không lành mạnh”.

Trang web ở Trung Quốc còn lâu mới bị coi là khô khan song trong khi “sex” là thuật ngữ tìm kiếm phổ biến nhất trên nhiều nước, thì Google loan báo rằng ở Trung Quốc đa số đề tài được tìm kiếm liên quan tới tài sản tiền bạc và công nghệ. Từ “cổ phần” nằm trong số 6 thuật ngữ được tìm kiếm nhiều nhất, đi theo với tên của 3 ngân hàng hàng đầu.

Những phương tiện để truy cập cũng rất khác nhau. Mức tăng trưởng nhanh nhất năm ngoái là ở những vùng nông thôn. Một phần ba những người vào mạng trực tuyến là tại các quán cà phê internet, nơi được gọi là wangba (web bars – quán net).

Cái cảnh trong tuần này tại một quán net vùng ngoại ô Bắc Kinh là rất đặc trưng: những người đàn ông mũ sụp trên đầu và vận áo parkas đang chọc tay lên bàn phím, nã đạn vào binh lính và những kẻ xa lạ, trong khi phụ nữ thì đắm đuối vào những bộ phim nhiều tập đẫm nước mắt của Hàn Quốc và những gameshows của Đài Loan.

Vài người chợp mắt ngay tại bàn máy tính. Một người đàn bà cau có. Đôi lúc có kẻ cười toe toét một mình. Song với đa số, chỉ có tiếng nhắp chuột và gõ bàn phím giữa một đám đông bất động và ngây ngô.

“Cuộc sống của tôi sẽ buồn tẻ nếu như không có net,” đó là lời thú nhận của Yang Jing, một sinh viên nghệ thuật 19 tuổi từ An Huy (Anhui), khi cô vừa xem xong một bộ phim phù phiếm. “Nó chỉ được lấp đầy bởi trường học và thứ này – tôi xem phim, chơi game và chat với bạn bè. Nếu chúng ta không có net, tôi không hiểu sẽ phải làm gì.”

Quán cà phê Yi You mới mở cửa một năm trước, mới nhất trong cả một hệ thống đầy kiêu hãnh vì duy nhất có tới nửa tá đại lý ở Bắc Kinh. Vào buổi tối, 300 ghế nhanh chóng được chiếm chỗ; những đại lý khác lại còn có nhiều màn hình hơn. “Kinh doanh cà phê internet đã phát triển rất nhanh trong hai năm qua. Chúng có ở khắp nơi,” người quản lý tên là Zong Cheng cho biết.

Jeremy Goldkorn, người sáng lập trang truyền thông dùng blog Danwei.org, nói rằng làn sóng những người dùng internet đang làm thay đổi Trung Quốc. “Thật vô cùng quan trọng về mức phát triển internet với tốc độ này bởi nó tạo sự dễ dàng hơn cho việc đưa thông tin ra bên ngoài,” anh nhận xét. “Tôi tin là xã hội Trung Quốc nói chung đang cởi mở hơn. Internet là căn nguyên đưa tới tình hình đó, song nó cũng là một kết quả. Nó không dẫn tới cách mạng, nhưng nó sẽ đóng vai trò là một phần của sự phát triển cho tranh luận công khai.”

Roland Soong, người có blog Zonaeuropa là một trong những nguồn thông tin đáng tin cậy nhất về các trang web của đại lục, đã tin rằng dân chúng ở Trung Quốc có những mong đợi nhiều hơn ở internet.

“Ở các nước khác, có nhiều diễn đàn cho những người dân bình thường bày tỏ ý kiến của bản thân mình. Còn ở Trung Quốc, internet là diễn đàn duy nhất cho những công dân nói lên tiếng nói của họ.”

Bịa đặt

Sự hăng hái đôi khi tự nó chứng minh cho những tình trạng đáng báo động. Soong tin rằng có nhiều câu chuyện đã được bịa đặt hơn ở những nước khác bởi những người muốn tự đề cao mình hoặc công ty của mình. Những trận chiến trực tuyến thường quay vào những cuộc săn lùng một kẻ tội đồ nào đó của cả đám đông, ví như cuộc gần đây bởi những nhóm BBS (hệ thống thông báo) mà đích nhắm là một thiếu nữa 13 tuổi đã được giới chức sử dụng để biện minh cho việc thắt chặt quản lý nội dung video trực tuyến. Trong một cuộc phỏng vấn của hệ thống truyền hình quốc gia CCTV cô miêu tả là nó “rất vàng vọt [khiêu dâm], rất bạo lực”, vụ việc đang trở thành một trong những khẩu hiệu biểu tượng của năm.

Nhưng những vụ việc khác gợi mở rằng internet đang cung cấp một lực lượng xã hội tích cực, bằng việc làm cho các chính quyền địa phương vốn không được bầu lên phải có trách nhiệm hơn. Vụ giết hại Wei Wenhua gần đây, người đã dùng điện thoại di động của mình quay phim cảnh xung đột giữa các viên chức thành phố với những dân làng, đã nhanh chóng trở thành loại tin tức toàn quốc nhờ vào sự giận dữ của các blogger trên internet. Các giới chức không có chọn lựa nào khác hơn là phải bắt giữ bốn kẻ tình nghi và xử bắn một viên chức địa phương. Tờ Quảng Đông Nhật báo tường thuật vụ một vị quan tòa bị đình chỉ công việc sau khi những hình ảnh được đưa lên mạng cho thấy ông ta đang tán gẫu bằng điện thoại di động trong lúc vẫn nghe nội dung phiên tòa. Các giới chức lâm nghiệp ở Shaanxi phải đối mặt với một phản ứng giận dữ sau khi xác thực những hình ảnh về những đe doạ cho bầy hổ ở Nam Trung Quốc là giả mạo.

Sự gia tăng nhanh chóng số lượng điện thoại di động, các dịch vụ nhắn tin và thông báo trên internet đã được ngợi ca như là một nhân tố chính cho các cuộc biểu tình trên đường phố gần đây của tầng lớp trung lưu. Vụ việc lớn nhất được thấy năm ngoái là một cuộc biểu tình của hàng nghìn người ở Xiamen, tỉnh Fujian chống lại những kế hoạch xây dựng một nhà máy hóa chất. Công luận quan tâm, nhà cầm quyền đã phải chùn bước.

Ở cấp nhà nước, Cơ quan Thông tin Hội đồng Nhà nước – ở hải ngoại là internet – có thể vẫn áp dụng việc quản lý chặt chẽ. Việc giam giữ gần đây đối với nhà hoạt động nhân quyền Hu Jia và cầm giữ vợ và con gái hai tháng tuổi của ông tại nhà đã làm nên tiêu đề tin tức hàng đầu trên khắp thế giới. Tại Trung Quốc, nó lại như là chuyện chưa bao giờ xảy ra. Hai cổng tin tức chính, Sina và Sohu, không đề cập chút nào về vụ này. Tìm kiếm trên công cụ Baidu và Google với một danh mục các trang web, nhiều trong số đó đã bị chặn. Một số trang khác bị kiểm duyệt bởi chính các công cụ tìm kiếm đó, song chỉ có Google thú nhận điều này ngay trên các kết quả tìm được. Các giới chức duy trì việc ngăn chặn thường trực trên các trang web, ví như BBC news, Ân xá [Quốc tế] hay những nguồn tin phi chính phủ về Tây Tạng, Đài Loan, cuộc thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn và Falun Gong. Các giới chức cơ quan tuyên truyền hàng tuần gửi một danh sách các đề tài cần hạn chế đề cập tới cho các nhà quản trị trang web, những người từ đấy được đòi hỏi phải tự kiểm duyệt nội dung của mình.

Nhưng với tình hình internet phát triển quá nhanh, có một sự giới hạn số lượng những yêu cầu ngăn chặn mà chính phủ có thể đưa ra hoặc mức độ rộng lớn nó có thể áp đặt quyền lực của mình trên các trang web nhỏ, ví như blog và những bản thông báo. Với thực trạng đó, nó buộc phải nhờ cậy vào lối tự kiểm duyệt, là thứ chẳng có gì đảm bảo.

Hong Bo, người có blog mang tên Keso, nói rằng cơ hội để nói thẳng ra ý kiến của mình trên mạng trực tuyến được yêu thích bởi một số lượng ngày càng lớn blogger và những người sử dụng hệ thống BBS.

“Internet của Trung Quốc có một đặc tính riêng biệt. Nó là một hệ thống được kiểm soát chặt chẽ nhất trên thế giới, song cách đối xử của các cư dân mạng vẫn gây lúng túng và ngạc nhiên cho những mong muốn của chính quyền. Họ có thể cấm các trang web và xóa những nội dung được đưa lên, nhưng họ chẳng có được cái gì dưới sự kiểm soát.”

Isaac Mao, một nhà tiên phong về blog và tìm kiếm trên mạng, đã nói rằng số lượng người dùng không quan trọng bằng chất lượng từ những kinh nghiệm trực tuyến của họ, lĩnh vực mà theo anh không có một khoảng cách lớn với Hoa Kỳ.

Tổ chức của anh cổ vũ các cư dân mạng nối kết với nhau trong cả cuộc sống thực và ảo thông qua blog và những cuộc thảo luận các vấn đề xã hội, gồm có vấn đề kiểm duyệt.

“Những kẻ cai trị tin là họ có thể xây dựng một hệ thống tốt hơn và bắt những người khác phải theo. Nhưng mặc dù họ muốn thay đổi internet, nó là một phần của một thế giới toàn cầu hóa và không ai có thể có đủ khả năng xây dựng một hệ thống riêng biệt.

“Tôi tin là internet sẽ biến đổi Trung Quốc hơn là Trung Quốc làm thay đổi internet.”

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

 

Ba Sàm chú thích:

[1] “Tường lửa” của Trung Quốc được gọi là Great FireWall (Tường lửa Vạn Lý Trường Thành), ghép theo kiểu chơi chữ từ Great Wall là Vạn Lý Trường Thành.
[2] Hộp hỗ trợ trao đổi, chuyển đổi, chia sẻ thông tin giữa các máy tính trong mạng cục bộ hoặc toàn cầu, tựa như nhà ga xe lửa.

————

 

Guardian.co.uk

Behind the Great Firewall

210 million Chinese have web access and any day now China will have more users than the US. But instead of spreading freedom, the net has been tamed by Beijing’s iron grip

There were two very different snowstorms that blanketed China in the run-up to this week’s Spring Festival. The first, reported by the state media, was a natural disaster heroically battled by half a million troops and Communist Youth League volunteers. It left 5.8 million people stranded, but the people ultimately prevailed.

The second, reflected through the prism of internet cynics, was a calamity exacerbated by official incompetence, indolence and optimistic weather forecasts. While the old media have quoted “heartwarming words” of appreciation for the government’s response and praised its own “heroic” reporters, the internet has been abuzz with furious denunciations of state broadcasters, forecasters and officials for getting the picture wrong.

Such competing public opinions – unheard of 10 years ago – are becoming familiar in China these days as the world’s biggest censor struggles to cope with the explosive growth of the internet. With 200,000 new netizens every day, China’s online population is on the brink of overtaking the United States as the biggest in the world.

That landmark could come today, next week, or next month. According to the China Internet Network Information Centre, there were 210 million internet users at the end of last year, just 5 million behind the US. But China is adding 6 million new users a month – more than 10 times the pace of US growth.

In an Olympic year, and at a time of surging economic growth, the new figures are taken by some as proof of Beijing’s irresistible rise. Not everyone likes it. Free speech activists fear it will increase the influence of China’s censors in the virtual world. Foreign governments have raised concerns that the country has become a breeding ground for pirates, hackers and cyber spies.

It was not supposed to be like this. After the internet was connected to China in 1987, civil rights campaigners hoped it would be a catalyst for political reform. But 21 years on, the Communist party is still in power and its model of a tightly controlled internet is gaining ground, if only by force of numbers.

The world’s most popular blog? Lao Xu, written by the actor and director Xu Jinglei, which boasts 137 million visitors. The biggest distributor of online video? Tudou, which claims to have overtaken YouTube with over 1bn megabytes of data transfers every day. Then there is Baidu, which has trounced Google in the Mandarin search engine market, and Alibaba, whose boss Jack Ma is a national hero for humbling eBay and taking over Yahoo’s operations in China.

Language, culture and the Great Firewall of China – the state’s information shield – protect the government and big business players from competition. Instant messaging and social networking are dominated here by Tuscent’s QQ service. The game world is ruled by Shanda Entertainment and Giant Interactive rather than Nintendo and Sony. Sina and Sohu have a lockhold on the news. In every sector in China, domestic players are on top. Some are now starting to look overseas. Baidu recently launched a Japanese service.

Experts say that by overtaking the US as the world’s biggest user base, China will attract investment, commercial traffic and technology. With this will come influence.

“This is a big landmark. The US has almost reached the point where it has not much room to grow. China is the opposite. In terms of new connectivity and economic growth, China is definitely the place,” says Xiao Qiang, the founder of the California-based China Digital Times.

Beijing is thought to have the planet’s most sophisticated blocking equipment, which is used to guard virtual walls against external threats. Internally, it relies on a system of official monitoring and corporate self-censorship. Most of the routers and other parts come from US companies, such as Cisco. Campaigners suspect China is passing its censorship know-how to Cuba, Vietnam and several African countries.

“China is exporting a model where the internet is a tool for economical development, social networking, marketing business and propaganda, but not for free expression. China is very proud of this. They spent dozens of millions of euros to build firewalls, cyber-police and cyber-censors,” says Vincent Brossel of Reporters Without Borders.

Passionate

He says China is lobbying at an international level for more state control of the net, which is currently managed by a US-based independent organisation. “If this happens, it will be the end of the freedom of expression on the web.”

But the internet is also changing China and taking on characteristics not seen elsewhere. Compared with their counterparts in the US, surveys suggest Chinese netizens are more passionate about the web, three times more likely to feel freer in the virtual world than in reality, and more than twice as likely to consider themselves addicted.

With an average ago of 35 – seven years younger than in the US – they are primarily interested in entertainment, and believe the net is more satisfying in this respect than TV, movies or meeting friends. Pornography, a key driver of the internet elsewhere, is less of a factor in China, where the government routinely announces sweeps of online “spiritual pollution”. Last month, state media announced the closure of 44,000 websites and arrests of 868 people accused of providing “unhealthy” content.

The web in China may be far from puritanical but while “sex” is the most popular search term in many countries, Google reports that in China the most sought-after themes are related to money and technology. “Stock” is in the top six, along with the names of three leading banks.

The means of access are different too. The fastest growth last year was in rural areas. A third of users go online at net cafes, known as wangba (web bars).

The scene this week at a suburban wangba in Beijing was typical: scores of young people hunched in front of screens in a dimly lit room; the men in hoodies and parkas jabbing at their keyboards, blasting aliens and soldiers, while the women are transfixed by weepy Korean soaps and Taiwanese gameshows.

A few sleep at their consoles. One woman knits. There is an occasional grin, the odd laugh. But for the most part, the only sound is the clicking of mice and keyboards amid a motionless, expressionless multitude. However, the visitors say the wangba fills a hole in their lives.

“My life would be very boring without the net,” admits Yang Jing, a 19-year-old art student from Anhui, tearing herself away from a glitzy movie. “It’s just occupied with school and this – I watch films, play games and chat to friends. If we didn’t have the net, I wouldn’t know what to do.”

The Yi You cafe opened only a year ago, the newest in a chain that boasts half a dozen branches in Beijing alone. In the evenings the 300 chairs are quickly claimed; other outlets have even more screens. “The internet cafe business has developed very quickly in the last two years. They’re everywhere,” says the manager, Zong Cheng.

Jeremy Goldkorn, founder of the media blog Danwei.org, says the surge in users is changing China. “It is extremely significant that the internet growing at this rate because it makes it easier for information to get out,” he says. “I believe Chinese society in general is opening up. The internet is a cause of that, but it is also an effect. It won’t lead to revolution, but it will play a part in the evolution of public debate.”

Roland Soong, whose Zonaeuropa blog is one of the most respected sources of information about mainland websites, believes people in China have higher expectations of the internet.

“In other countries, there are other platforms for ordinary people to express themselves. In China, the internet is the sole platform for citizens to raise their voices.”

Fabricated

This enthusiasm sometimes manifests itself in alarming ways. Soong believes more stories are fabricated by people who want to promote themselves or their companies than in other countries. Online campaigns often turn into mob witch hunts, such as the recent targeting by BBS (bulletin board system) groups of a 13-year-old girl who was used by the authorities to justify tighter restrictions on online video content. In an interview with the state broadcaster CCTV she described it as “very yellow [pornographic], very violent”, which is fast becoming one of the slogans of the year.

But other cases suggest the net is proving a positive social force, by making unelected local governments more accountable. The recent killing of Wei Wenhua, who used his mobile phone to film a fight between municipal officials and villagers, rapidly became nationwide news thanks to the fury of internet bloggers. The authorities had no choice but to arrest four suspects and fire a local official. A Guangdong newspaper reports the case of a judge being suspended after pictures were posted online of him chatting on his mobile phone during a court hearing. Forestry officials in Shaanxi face a furious backlash after confirming new pictures of the endangered South China tiger that later appear to be faked.

The proliferation of mobile phones, internet messaging services and bulletin boards has been cited as a major factor in recent middle-class street protests. The biggest last year saw a demonstration of thousands in Xiamen, Fujian province, against plans for a chemical factory. Mindful of public opinion, the authorities have backed down.

At a national level, the State Council Information Office – which overseas the internet – can still exert a tight grip. The recent detention of human rights campaigner Hu Jia and the house arrest of his wife and two-month-old daughter made headlines around the world. In China, it is as if it never happened. The two main news portals, Sina and Sohu, make no mention of the case. Searches on Baidu and Google produce a list of pages, many of which are blocked. Others are censored by the search engines themselves, but only Google admits this alongside the results. The authorities keep a permanent block on some sites, such as BBC news, Amnesty or non-government sources of information on Tibet, Taiwan, the Tiananmen Square massacre and Falun Gong. Propaganda officials send weekly lists of restricted topics to web administrators, who are then expected to censor themselves.

But with the internet expanding so fast, there is a limit to the number of blocking orders the government can send out or how widely it can impose its authority on small websites, such as blogs and bulletin boards. For that, it must rely on self-censorship, which is far from guaranteed.

Hong Bo, who blogs under the name Keso, says the opportunity to speak out online is cherished by a growing band of bloggers and BBS users.

“The Chinese internet has a distinctive character. Its one of the most strictly controlled in the world, but netizens’ behaviour still confounds the government’s expectations. They ban websites and delete posts, but they haven’t got everything under control.”

Isaac Mao, a pioneer blogger and researcher, says the number of users is less important than the quality of their online experience, where he says there is a big gap with the United States.

His organisation encourages netizens to connect their real and their virtual lives through blogs and discussions of social issues, including censorship.

“Rulers believe they can build a better system and get others to follow. But even though they want to change the internet, it is part of a globalised world and nobody can afford to build an isolated system.

“I believe the internet will change China more than China changes the internet.”


 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Mạng xã hội, Trung Quốc | No Comments »

Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành đối mặt với…

Posted by News on 7th February 2008

Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành đối mặt với những người chống đối trên mạng trực tuyến

(The New York Times)

Người dân Trung Quốc bắt đầu phản kháng với hệ thống kiểm duyệt trên Internet

(International Herald Tribune)

Bài của HOWARD W. FRENCH

Ngày 4-2-2008

 

WUHAN, Trung Quốc – Mang dáng vẻ của một chàng sinh viên 18 tuổi với mối ham mê Internet, Zhu Nan rất muốn nói điều gì đó về cái hệ thống kiểm duyệt trực tuyến rộng khắp đất nước này, được biết tới rộng rãi ở đây như là một Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành.

Khi nhân viên kiểm duyệt của Trung Quốc bắt đầu hạn chế việc truy cập đối với các trang web chia sẻ phim ảnh đại chúng, anh Zhu cảm thấy một chuyện hệ trọng đã bắt đầu. Viết blog từ năm ngoái, chàng trai, giờ đây là một sinh viên năm thứ nhất một trường đại học tại thành phố này, đã hỏi lý do nào cho việc hạn chế Internet, và việc đưa bài lên blog sau này, và anh bắt đầu chuyển qua sử dụng những mẹo vặt trong cách làm sao để tránh khỏi bị ngăn chặn.

“Giới chức ở nước chúng tôi khẳng định rằng hệ thống kiểm duyệt Internet được thực hiện là theo luật,” anh Zhu viết. “Nếu vậy, sao không cho mọi người biết về cái dự án luật này, và tại sao, thay vào đó, lại cấm những trang web đưa tin công khai và khảo sát về những chính sách hợp pháp ấy ? Nếu anh quyết tâm làm việc này, anh sẽ không phải sợ những lời phê phán.”

Bài viết trên cái blog ít được biết tới và những ý muốn hành động sau đó của chàng Zhu chỉ là một phần nhỏ bé trong những gì mà rất nhiều người quan tâm tới tựa như phút giao thời. Trong mấy tháng vừa qua, các nhà kiểm duyệt Trung Quốc đã kiểm soát chặt chẽ Internet, thường với các trang web đen ngoài luồng có nội dung không rõ ràng về chính trị. Trong quá trình thực hiện, họ cố tạo ra một khe hở, có vẻ như có nhiều người trước đó đã ít nhiều quan tâm tới chính trị rồi trở nên hăng hái muốn chống lại sự kiểm soát.

Và tất cả những điều này đã đến vào một thời điểm đang tăng dần nguy cơ đối với những ai toan tính chuyện chống đối. Những người chủ trương nhân quyền nói rằng chính quyền đã mở rộng những hành động trừng phạt thẳng tay với những biểu hiện bất đồng quan điểm khi mà Thế vận hội Olympic tại Bắc Kinh sắp tới gần.

Với một đội ngũ rất đông đảo những người dùng Internet, hệ thống kiểm duyệt không xuất hiện như là một nhân tố đáng kể. Hầu hết các ứng dụng Web đại chúng ở đây là các chương trình chơi game và dịch vụ nhắn tin, và đa số các trang Internet được viếng thăm hàng ngày thường nhắm vào các chủ đề tựa như những tin tức giải trí và thể thao. Trên thực tế, nhiều người có vẻ như nhận thức lờ mờ rằng hệ thống Internet Trung Quốc đã được xén tỉa cẩn thận, và thậm chí trong số họ có những người cho rằng dường như có một sự kiểm soát rất gắt gao.

Song ngày càng gia tăng số lượng người trở nên bực bội trước tình trạng hạn chế một phạm vị rất lớn những trang Web, trong đó có các trang Flickr, You Tube, Wikipedia, MySpace (thỉnh thoảng), các trang ứng dụng blog và rất nhiều trang web khác mà công chúng coi như là những nguồn giải trí vô hại hoặc chỉ để trao đổi thông tin. Sự phẫn nộ đang gia tăng đã khích lệ một làn sóng phản kháng xã hội được xác định là ngày càng dâng cao hiếm thấy ở Trung Quốc.

Sự phản kháng này có nhiều dạng, từ việc kiện cáo của người sử dụng Internet chống lại các nhà cung cấp dịch vụ thuộc sở hữu nhà nước, khẳng định rằng việc chặn các trang web là bất hợp pháp, cho tới một mạng lưới đang gia tăng các nhà lập trình phần mềm là những người phát triển mã nguồn hướng tới việc vượt qua được những sự cấm cản. Một chiến dịch ngôn từ dân dã cửa miệng trên Internet đã hình thành, ở đó các blogger và những sở hữu chủ trang web đưa lên các bài báo truyền bá các kiến thức về Tường Lửa Vạn lý Trường Thành, hoặc chia sẻ các đường dẫn tới những chương trình có thể giúp tránh được nó.

Trong hầu hết mọi trường hợp, thái độ phản kháng bùng lên với sự kinh ngạc và phẫn nộ khi dân chúng đụng phải một hệ thống mà họ chỉ lờ mờ nghi ngờ là nó tồn tại. “Tôi đã có một cảm giác rằng có một số kỹ thuật kiểm soát Internet ở Trung Quốc, nhưng tôi không có ý nghĩ rằng có hay không bức Tường Lửa Vạn lý Trường Thành,” theo lời Pan Liang, một nhà văn chuyên viết cho thiếu nhi và quản trị một trang web, người lần đầu tiên nhận ra quy mô của sự kiểm soát sau khi một blog của người bạn anh bị chặn. “Ban đầu, tôi thật bực mình,” anh Pan nói. “Thế rồi khi Đại hội thứ 17 của Đảng khai mạc, và tôi nhận được một yêu cầu là trang web về văn học cho trẻ con của tôi phải đóng mục nhắn tin đi. Chuyện này làm cho tôi nổi cáu thực sự.”

Giống như những người khác, anh Pan sử dụng trang web của mình để đưa lên những giải pháp vượt qua những sự ngáng trở đến các trang web bị cấm, và rồi anh đã sử dụng những lời ám chỉ lấy từ quá khứ lịch sử để nhạo báng hệ thống kiểm duyệt ở nước này.

“Nhiều người không nhận ra rằng 300 năm sau khi Hoàng đế Khang Hi (Kangxi) ra lệnh kết thúc việc xây dựng Vạn lý Trường thành, nền cộng hòa vĩ đại của chúng ta đã cho xây dựng một vạn lý trường thành vô hình,” anh viết. “Việc ngăn chặn có thực sự hữu hiệu ? Khang Hy biết là Vạn Lý Trường Thành chỉ là một trò lừa dối to lớn: hãy nghĩ xem có bao nhiêu binh lính cần thiết cho việc canh giữ hàng nghìn cây số tường thành đó.”

Một blogger 17 tuổi từ tỉnh Quảng Đông (Guangdong), người đã đưa lên mạng những hướng dẫn cách làm thế nào để vào được YouTube, vượt qua được những ngáng trở của tường lửa, đã tỏ ra không ít triết lý. “Tôi không biết là sẽ tốt hơn hay không việc nói ra hay giữ im lặng, nhưng nếu như tất cả mọi người đều chẳng nói gì, thì sự thật sẽ bị chôn vùi,” đó là những gì được viết ra từ một cô gái, người có tên trên mạng là Ruyue. “Tôi không muốn im lặng, ngay cả nếu như tất cả những người khác phải câm miệng.”

Trong khi đó, những người khác đã đi xa hơn vậy trong việc phản ứng lại trên Internet và đã hành động trực diện hơn. Một trong số đó là Du Dongjing, 38 tuổi, một kỹ sư công nghệ thông tin ở Thượng Hải (Shanghai), người đã kiện một chi nhánh của công ty China Telecom đã vi phạm hợp đồng vì những hạn chế hiểu biết của nhà cung cấp dịch vụ trong nội dung trang web.

Trong vụ này điều gây tức giận ngay từ đầu đối với Du là việc bất ngờ ngăn chặn trang Web thương mại của anh tháng Hai trước. Trang web bán phần mềm tài chính cá nhân và không có thể loại nào cần phải được biên tập. Khi nhà cung cấp dịch vụ không giải thích được vì sao đường truyền bị tắc, Du liền đưa công ty điện thoại ra tòa.

Việc kiện tụng của anh đã bị tòa án Thượng Hải bác bỏ vào tháng 10, song nó đã được lắng nghe với sự cảm thông và chờ đợi một phán quyết. “Người Mỹ đã một câu nói là ‘Bạn không thể đánh lại cái Tòa Thị chính’,” Du nói. “Tuy nhiên, tôi tin rằng với sự trợ giúp của Internet ngày nay, với tình hình công chúng, tôi có thể thắng vụ này. Tôi thậm chí còn có thể đóng góp cho sự phát triển của nền dân chủ Trung Quốc.”

Ngay cả khi chủ nghĩa tích cực chống kiểm duyệt giống như thế này lan rộng, nhiều quan điểm đối lập hẳn với nhau về việc liệu một chiến dịch lan truyền kiểu rễ cỏ dại có thể chiếm ưu thế tận cùng, và cả về cách thức xác định rõ thế nào là thắng lợi.

Một số nhận thấy rõ sự phản kháng của công chúng đối với việc giới hạn sẽ bị áp chế bởi hàng chục nghìn cỗ máy tính hoạt động với công nghệ cao của nhà nước lắm tiền nhiều của và dự báo một sự thất bại.

Yuan Mingli, người đã thiết lập một nhóm vượt-chống Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành do tình yêu của anh đối với Wikipedia, đã nói rằng chính quyền đã tạo ra những thế hệ mới cho công nghệ Internet nhắm đến việc cách ly người dùng Trung Quốc đến độ ngay cả với phần còn lại của thế giới. Song anh tiên đoán điều đó sẽ thất bại.

“Điều đó không thể được, căn bản bởi vì tình cảm của dân chúng đã thay đổi,” anh nói, rồi bổ sung rằng hệ thống “rốt cục sẽ hoàn toàn sụp đổ bởi Trung Quốc không thể bị cắt rời thêm nữa với thế giới bên ngoài.”

Đối với một số nhà hoạt động chống hệ thống kiểm duyệt, tạo nên một ý thức rộng rãi về hệ thống kiểm duyệt tự nó là một thành công quan trọng, dù cho chính quyền có thực sự mất đi khả năng kiểm soát của nó trên Internet.

“Nếu bạn không biết cái gì đang ở trên đầu mình, thế thì bạn không thể chống lại nó,” theo nhận xét của Li Xieheng, một blogger đã viết ra một chương trình anh đặt tên là Gladder, hàm ý là Cái Thang Lớn, nhằm giúp những người sử dụng trình duyệt Firefox vượt qua được những ngáng cản của Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành. “Nó hoàn toàn y như những người không có cảm giác rằng Trung Quốc không có tự do. Họ không quan tâm tới nó và cảm giác mọi sự ở đây là tự nhiên, song đó thực sự là quyền lực kiểm soát truyền thông.”

Li nói rằng anh mong cho Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành tiếp tục thích nghi với những chiến thuật đánh rồi chạy của các đối thủ của nó và thậm chí cảnh báo rằng nó sẽ mạnh lên hơn. Tuy vậy, mọi hoạt động đã chứng tỏ sức mạnh của công luận tựa như một giới hạn quan trọng đối với quyền lực kiểm duyệt, anh nói.

“Tại sao họ không gỡ ngay Google xuống ?” Anh hỏi. “Bởi vì họ không muốn gây chuyện và làm cho mọi người biết được. Nhiều người sẽ biết về cái chế độ này bởi Flickr, và đó là một điều mà chế độ này cần phải cân nhắc cẩn thận.”

Fan Wenxin đã đóng góp cho bài báo này từ Thượng Hải

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

——–

 

Great Firewall of China Faces Online Rebels

(The New York Times)

Chinese begin to protest censorship of Internet

(International Herald Tribune)

By HOWARD W. FRENCH

Published: February 4, 2008

WUHAN, China — As an 18-year-old student with an interest in the Internet, Zhu Nan had been itching to say something about the country’s pervasive online censorship system, widely known here as the Great Firewall.

When China’s censors began blocking access to the popular photo-sharing site Flickr, Mr. Zhu felt the moment had come. Writing on his blog last year, the student, who is now a freshman at a university in this city, questioned the rationale for Internet restrictions, and in subsequent posts, began passing along tips on how to evade them.

“Officials in our country claimed that Internet censorship is done according to the law,” Mr. Zhu wrote. “If so, why not let people know about this legal project, and why, instead, ban the Web sites that publicize and examine those legal policies? If you’re determined to do this, you shouldn’t be afraid of criticism.”

Mr. Zhu’s obscure blog post and his subsequent activism is a small part of what many here regard as a watershed moment. In recent months, China’s censors have tightened controls over the Internet, often blacking out sites that had no discernible political content. In the process, they have fostered a backlash, as many people who previously had little interest in politics have become active in resisting the controls.

And all of it comes at a time of increasing risk for those who choose to protest. Human rights advocates say the government has been broadening its crackdown on any signs of dissent as the Olympic Games in Beijing draw near.

For a vast majority of Internet users, censorship still does not appear to be much of a factor. The most popular Web applications here are games and messaging services, and the most visited Internet sites focus on everyday subjects like entertainment news and sports. Many, in fact, seem only vaguely aware that China’s Internet universe is carefully pruned, and even among those who know, a majority hardly seems to care.

But growing numbers of others are becoming increasingly resentful of restrictions on a wide range of Web sites, including Flickr, YouTube, Wikipedia, MySpace (sometimes), Blogspot and many other sites that the public sees as sources of harmless diversion or information. The mounting resentment has inspired a wave of increasingly determined social resistance of a kind that is uncommon in China.

This resistance is taking many forms, from lawsuits by Internet users against government-owned service providers, claiming that the blocking of sites is illegal, to a growing network of software writers who develop code aimed at overcoming the restrictions. An Internet-based word-of-mouth campaign has taken shape, in which bloggers and Web page owners post articles to spread awareness of the Great Firewall, or share links to programs that will help evade it.

In almost every instance, the resistance has been fired by the surprise and indignation when people bumped up against a system that they had only vaguely suspected existed. “I had had an impression that some kind of mechanism controls the Internet in China, but I had no idea about the Great Firewall,” said Pan Liang, a writer of children’s literature and a Web site operator who first learned the extent of the controls after a friend’s blog was blocked. “I was really annoyed at first,” Mr. Pan said. “Then the 17th Party Congress came, and I received an order that my Web site, which is about children’s literature, had to close its message board. It made me even angrier.”

Like others, Mr. Pan used his Web page to post solutions for overcoming the restrictions to some banned sites, and then he used a historical allusion to mock his country’s censorship system.

“Many people don’t know that 300 years after Emperor Kangxi ordered an end to construction of the Great Wall, our great republic has built an invisible great wall,” he wrote. “Can blocking really work? Kangxi knew the Great Wall was a huge lie: just think how many soldiers are needed to guard those thousands of miles.”

A 17-year-old blogger from Guangdong Province who posted instructions on how to get to YouTube, overcoming the firewall’s restrictions, was no less philosophical. “I don’t know if it’s better to speak out or keep silent, but if everyone keeps silent, the truth will be buried,” wrote the girl, who uses the online name Ruyue. “I don’t want to be silent, even if everyone else shuts up.”

Others, meanwhile, have gone beyond Internet-based responses like these and taken more direct action. One such person is Du Dongjing, 38, an information technology engineer in Shanghai who sued a branch of China Telecom for contract violation because of the service provider’s unacknowledged restrictions on Web content.

In this case what initially angered Du was the surprise blocking of his own business Web site last February. The site markets personal finance software and had no editorial content of any kind. When the service provider failed to explain why the link went dead, Du took the phone company to court.

His lawsuit was rejected by a Shanghai court in October, but the case has been heard in appeal and awaits a verdict. “The Americans have an expression, ‘You can’t fight City Hall,’ ” Du said. “However, I believe that with the help of today’s Internet, the mood of the public, I can win this case. I can even make a contribution to improving Chinese democracy.”

Even as anti-censorship activism like this spreads, views are widely divided about whether a grass-roots campaign can prevail in the end, and even about how to define victory.

Some see strong continued popular resistance to the limits imposed by tens of thousands of well-financed government technicians operating powerful computers and predict a breakthrough.

Yuan Mingli, who created an anti-Great Firewall evasion group because of his love for Wikipedia, said that the government was already at work on new generations of Internet technology aimed at insulating Chinese users even more from the rest of world. But he predicted its failure.

“That’s impossible, fundamentally, because people’s hearts have changed,” he said, adding that the system would “eventually break down precisely because China cannot be completely disconnected to the outside world anymore.”

For some of the anti-censorship activists, creating a broader awareness of censorship is itself an important victory, whether the government actually loosens its control over the Internet.

“If you don’t know what’s on top of you, than you won’t fight back against it,” said Li Xieheng, a blogger who wrote a program he named Gladder, meaning Great Ladder, to help users of the Firefox browser overcome Great Firewall restrictions. “It’s just like many people not feeling that China isn’t free. They’re not aware of it and feel things are natural here, but that’s just the power of media control.”

Li said he expected the Great Firewall to continue adapting to the hit-and-run tactics of its opponents and even predicted that it would get stronger. The movement, though, has proved the power of public opinion as an important limitation of the censors’ power, he said.

“Why don’t they just take Google down?” he asked. “It’s because they don’t want to have a scene and have everybody know. A lot of people came to know about the system because of Flickr, and that is something the system needs to weigh.”

Fan Wenxin contributed reporting from Shanghai.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Mạng xã hội, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | No Comments »

 

Hit Counter provided by shuttle service to lax