BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the 'Mạng xã hội' Category

Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành đối mặt với…

Posted by News on 7th February 2008

Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành đối mặt với những người chống đối trên mạng trực tuyến

(The New York Times)

Người dân Trung Quốc bắt đầu phản kháng với hệ thống kiểm duyệt trên Internet

(International Herald Tribune)

Bài của HOWARD W. FRENCH

Ngày 4-2-2008

 

WUHAN, Trung Quốc – Mang dáng vẻ của một chàng sinh viên 18 tuổi với mối ham mê Internet, Zhu Nan rất muốn nói điều gì đó về cái hệ thống kiểm duyệt trực tuyến rộng khắp đất nước này, được biết tới rộng rãi ở đây như là một Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành.

Khi nhân viên kiểm duyệt của Trung Quốc bắt đầu hạn chế việc truy cập đối với các trang web chia sẻ phim ảnh đại chúng, anh Zhu cảm thấy một chuyện hệ trọng đã bắt đầu. Viết blog từ năm ngoái, chàng trai, giờ đây là một sinh viên năm thứ nhất một trường đại học tại thành phố này, đã hỏi lý do nào cho việc hạn chế Internet, và việc đưa bài lên blog sau này, và anh bắt đầu chuyển qua sử dụng những mẹo vặt trong cách làm sao để tránh khỏi bị ngăn chặn.

“Giới chức ở nước chúng tôi khẳng định rằng hệ thống kiểm duyệt Internet được thực hiện là theo luật,” anh Zhu viết. “Nếu vậy, sao không cho mọi người biết về cái dự án luật này, và tại sao, thay vào đó, lại cấm những trang web đưa tin công khai và khảo sát về những chính sách hợp pháp ấy ? Nếu anh quyết tâm làm việc này, anh sẽ không phải sợ những lời phê phán.”

Bài viết trên cái blog ít được biết tới và những ý muốn hành động sau đó của chàng Zhu chỉ là một phần nhỏ bé trong những gì mà rất nhiều người quan tâm tới tựa như phút giao thời. Trong mấy tháng vừa qua, các nhà kiểm duyệt Trung Quốc đã kiểm soát chặt chẽ Internet, thường với các trang web đen ngoài luồng có nội dung không rõ ràng về chính trị. Trong quá trình thực hiện, họ cố tạo ra một khe hở, có vẻ như có nhiều người trước đó đã ít nhiều quan tâm tới chính trị rồi trở nên hăng hái muốn chống lại sự kiểm soát.

Và tất cả những điều này đã đến vào một thời điểm đang tăng dần nguy cơ đối với những ai toan tính chuyện chống đối. Những người chủ trương nhân quyền nói rằng chính quyền đã mở rộng những hành động trừng phạt thẳng tay với những biểu hiện bất đồng quan điểm khi mà Thế vận hội Olympic tại Bắc Kinh sắp tới gần.

Với một đội ngũ rất đông đảo những người dùng Internet, hệ thống kiểm duyệt không xuất hiện như là một nhân tố đáng kể. Hầu hết các ứng dụng Web đại chúng ở đây là các chương trình chơi game và dịch vụ nhắn tin, và đa số các trang Internet được viếng thăm hàng ngày thường nhắm vào các chủ đề tựa như những tin tức giải trí và thể thao. Trên thực tế, nhiều người có vẻ như nhận thức lờ mờ rằng hệ thống Internet Trung Quốc đã được xén tỉa cẩn thận, và thậm chí trong số họ có những người cho rằng dường như có một sự kiểm soát rất gắt gao.

Song ngày càng gia tăng số lượng người trở nên bực bội trước tình trạng hạn chế một phạm vị rất lớn những trang Web, trong đó có các trang Flickr, You Tube, Wikipedia, MySpace (thỉnh thoảng), các trang ứng dụng blog và rất nhiều trang web khác mà công chúng coi như là những nguồn giải trí vô hại hoặc chỉ để trao đổi thông tin. Sự phẫn nộ đang gia tăng đã khích lệ một làn sóng phản kháng xã hội được xác định là ngày càng dâng cao hiếm thấy ở Trung Quốc.

Sự phản kháng này có nhiều dạng, từ việc kiện cáo của người sử dụng Internet chống lại các nhà cung cấp dịch vụ thuộc sở hữu nhà nước, khẳng định rằng việc chặn các trang web là bất hợp pháp, cho tới một mạng lưới đang gia tăng các nhà lập trình phần mềm là những người phát triển mã nguồn hướng tới việc vượt qua được những sự cấm cản. Một chiến dịch ngôn từ dân dã cửa miệng trên Internet đã hình thành, ở đó các blogger và những sở hữu chủ trang web đưa lên các bài báo truyền bá các kiến thức về Tường Lửa Vạn lý Trường Thành, hoặc chia sẻ các đường dẫn tới những chương trình có thể giúp tránh được nó.

Trong hầu hết mọi trường hợp, thái độ phản kháng bùng lên với sự kinh ngạc và phẫn nộ khi dân chúng đụng phải một hệ thống mà họ chỉ lờ mờ nghi ngờ là nó tồn tại. “Tôi đã có một cảm giác rằng có một số kỹ thuật kiểm soát Internet ở Trung Quốc, nhưng tôi không có ý nghĩ rằng có hay không bức Tường Lửa Vạn lý Trường Thành,” theo lời Pan Liang, một nhà văn chuyên viết cho thiếu nhi và quản trị một trang web, người lần đầu tiên nhận ra quy mô của sự kiểm soát sau khi một blog của người bạn anh bị chặn. “Ban đầu, tôi thật bực mình,” anh Pan nói. “Thế rồi khi Đại hội thứ 17 của Đảng khai mạc, và tôi nhận được một yêu cầu là trang web về văn học cho trẻ con của tôi phải đóng mục nhắn tin đi. Chuyện này làm cho tôi nổi cáu thực sự.”

Giống như những người khác, anh Pan sử dụng trang web của mình để đưa lên những giải pháp vượt qua những sự ngáng trở đến các trang web bị cấm, và rồi anh đã sử dụng những lời ám chỉ lấy từ quá khứ lịch sử để nhạo báng hệ thống kiểm duyệt ở nước này.

“Nhiều người không nhận ra rằng 300 năm sau khi Hoàng đế Khang Hi (Kangxi) ra lệnh kết thúc việc xây dựng Vạn lý Trường thành, nền cộng hòa vĩ đại của chúng ta đã cho xây dựng một vạn lý trường thành vô hình,” anh viết. “Việc ngăn chặn có thực sự hữu hiệu ? Khang Hy biết là Vạn Lý Trường Thành chỉ là một trò lừa dối to lớn: hãy nghĩ xem có bao nhiêu binh lính cần thiết cho việc canh giữ hàng nghìn cây số tường thành đó.”

Một blogger 17 tuổi từ tỉnh Quảng Đông (Guangdong), người đã đưa lên mạng những hướng dẫn cách làm thế nào để vào được YouTube, vượt qua được những ngáng trở của tường lửa, đã tỏ ra không ít triết lý. “Tôi không biết là sẽ tốt hơn hay không việc nói ra hay giữ im lặng, nhưng nếu như tất cả mọi người đều chẳng nói gì, thì sự thật sẽ bị chôn vùi,” đó là những gì được viết ra từ một cô gái, người có tên trên mạng là Ruyue. “Tôi không muốn im lặng, ngay cả nếu như tất cả những người khác phải câm miệng.”

Trong khi đó, những người khác đã đi xa hơn vậy trong việc phản ứng lại trên Internet và đã hành động trực diện hơn. Một trong số đó là Du Dongjing, 38 tuổi, một kỹ sư công nghệ thông tin ở Thượng Hải (Shanghai), người đã kiện một chi nhánh của công ty China Telecom đã vi phạm hợp đồng vì những hạn chế hiểu biết của nhà cung cấp dịch vụ trong nội dung trang web.

Trong vụ này điều gây tức giận ngay từ đầu đối với Du là việc bất ngờ ngăn chặn trang Web thương mại của anh tháng Hai trước. Trang web bán phần mềm tài chính cá nhân và không có thể loại nào cần phải được biên tập. Khi nhà cung cấp dịch vụ không giải thích được vì sao đường truyền bị tắc, Du liền đưa công ty điện thoại ra tòa.

Việc kiện tụng của anh đã bị tòa án Thượng Hải bác bỏ vào tháng 10, song nó đã được lắng nghe với sự cảm thông và chờ đợi một phán quyết. “Người Mỹ đã một câu nói là ‘Bạn không thể đánh lại cái Tòa Thị chính’,” Du nói. “Tuy nhiên, tôi tin rằng với sự trợ giúp của Internet ngày nay, với tình hình công chúng, tôi có thể thắng vụ này. Tôi thậm chí còn có thể đóng góp cho sự phát triển của nền dân chủ Trung Quốc.”

Ngay cả khi chủ nghĩa tích cực chống kiểm duyệt giống như thế này lan rộng, nhiều quan điểm đối lập hẳn với nhau về việc liệu một chiến dịch lan truyền kiểu rễ cỏ dại có thể chiếm ưu thế tận cùng, và cả về cách thức xác định rõ thế nào là thắng lợi.

Một số nhận thấy rõ sự phản kháng của công chúng đối với việc giới hạn sẽ bị áp chế bởi hàng chục nghìn cỗ máy tính hoạt động với công nghệ cao của nhà nước lắm tiền nhiều của và dự báo một sự thất bại.

Yuan Mingli, người đã thiết lập một nhóm vượt-chống Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành do tình yêu của anh đối với Wikipedia, đã nói rằng chính quyền đã tạo ra những thế hệ mới cho công nghệ Internet nhắm đến việc cách ly người dùng Trung Quốc đến độ ngay cả với phần còn lại của thế giới. Song anh tiên đoán điều đó sẽ thất bại.

“Điều đó không thể được, căn bản bởi vì tình cảm của dân chúng đã thay đổi,” anh nói, rồi bổ sung rằng hệ thống “rốt cục sẽ hoàn toàn sụp đổ bởi Trung Quốc không thể bị cắt rời thêm nữa với thế giới bên ngoài.”

Đối với một số nhà hoạt động chống hệ thống kiểm duyệt, tạo nên một ý thức rộng rãi về hệ thống kiểm duyệt tự nó là một thành công quan trọng, dù cho chính quyền có thực sự mất đi khả năng kiểm soát của nó trên Internet.

“Nếu bạn không biết cái gì đang ở trên đầu mình, thế thì bạn không thể chống lại nó,” theo nhận xét của Li Xieheng, một blogger đã viết ra một chương trình anh đặt tên là Gladder, hàm ý là Cái Thang Lớn, nhằm giúp những người sử dụng trình duyệt Firefox vượt qua được những ngáng cản của Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành. “Nó hoàn toàn y như những người không có cảm giác rằng Trung Quốc không có tự do. Họ không quan tâm tới nó và cảm giác mọi sự ở đây là tự nhiên, song đó thực sự là quyền lực kiểm soát truyền thông.”

Li nói rằng anh mong cho Tường Lửa Vạn Lý Trường Thành tiếp tục thích nghi với những chiến thuật đánh rồi chạy của các đối thủ của nó và thậm chí cảnh báo rằng nó sẽ mạnh lên hơn. Tuy vậy, mọi hoạt động đã chứng tỏ sức mạnh của công luận tựa như một giới hạn quan trọng đối với quyền lực kiểm duyệt, anh nói.

“Tại sao họ không gỡ ngay Google xuống ?” Anh hỏi. “Bởi vì họ không muốn gây chuyện và làm cho mọi người biết được. Nhiều người sẽ biết về cái chế độ này bởi Flickr, và đó là một điều mà chế độ này cần phải cân nhắc cẩn thận.”

Fan Wenxin đã đóng góp cho bài báo này từ Thượng Hải

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

——–

 

Great Firewall of China Faces Online Rebels

(The New York Times)

Chinese begin to protest censorship of Internet

(International Herald Tribune)

By HOWARD W. FRENCH

Published: February 4, 2008

WUHAN, China — As an 18-year-old student with an interest in the Internet, Zhu Nan had been itching to say something about the country’s pervasive online censorship system, widely known here as the Great Firewall.

When China’s censors began blocking access to the popular photo-sharing site Flickr, Mr. Zhu felt the moment had come. Writing on his blog last year, the student, who is now a freshman at a university in this city, questioned the rationale for Internet restrictions, and in subsequent posts, began passing along tips on how to evade them.

“Officials in our country claimed that Internet censorship is done according to the law,” Mr. Zhu wrote. “If so, why not let people know about this legal project, and why, instead, ban the Web sites that publicize and examine those legal policies? If you’re determined to do this, you shouldn’t be afraid of criticism.”

Mr. Zhu’s obscure blog post and his subsequent activism is a small part of what many here regard as a watershed moment. In recent months, China’s censors have tightened controls over the Internet, often blacking out sites that had no discernible political content. In the process, they have fostered a backlash, as many people who previously had little interest in politics have become active in resisting the controls.

And all of it comes at a time of increasing risk for those who choose to protest. Human rights advocates say the government has been broadening its crackdown on any signs of dissent as the Olympic Games in Beijing draw near.

For a vast majority of Internet users, censorship still does not appear to be much of a factor. The most popular Web applications here are games and messaging services, and the most visited Internet sites focus on everyday subjects like entertainment news and sports. Many, in fact, seem only vaguely aware that China’s Internet universe is carefully pruned, and even among those who know, a majority hardly seems to care.

But growing numbers of others are becoming increasingly resentful of restrictions on a wide range of Web sites, including Flickr, YouTube, Wikipedia, MySpace (sometimes), Blogspot and many other sites that the public sees as sources of harmless diversion or information. The mounting resentment has inspired a wave of increasingly determined social resistance of a kind that is uncommon in China.

This resistance is taking many forms, from lawsuits by Internet users against government-owned service providers, claiming that the blocking of sites is illegal, to a growing network of software writers who develop code aimed at overcoming the restrictions. An Internet-based word-of-mouth campaign has taken shape, in which bloggers and Web page owners post articles to spread awareness of the Great Firewall, or share links to programs that will help evade it.

In almost every instance, the resistance has been fired by the surprise and indignation when people bumped up against a system that they had only vaguely suspected existed. “I had had an impression that some kind of mechanism controls the Internet in China, but I had no idea about the Great Firewall,” said Pan Liang, a writer of children’s literature and a Web site operator who first learned the extent of the controls after a friend’s blog was blocked. “I was really annoyed at first,” Mr. Pan said. “Then the 17th Party Congress came, and I received an order that my Web site, which is about children’s literature, had to close its message board. It made me even angrier.”

Like others, Mr. Pan used his Web page to post solutions for overcoming the restrictions to some banned sites, and then he used a historical allusion to mock his country’s censorship system.

“Many people don’t know that 300 years after Emperor Kangxi ordered an end to construction of the Great Wall, our great republic has built an invisible great wall,” he wrote. “Can blocking really work? Kangxi knew the Great Wall was a huge lie: just think how many soldiers are needed to guard those thousands of miles.”

A 17-year-old blogger from Guangdong Province who posted instructions on how to get to YouTube, overcoming the firewall’s restrictions, was no less philosophical. “I don’t know if it’s better to speak out or keep silent, but if everyone keeps silent, the truth will be buried,” wrote the girl, who uses the online name Ruyue. “I don’t want to be silent, even if everyone else shuts up.”

Others, meanwhile, have gone beyond Internet-based responses like these and taken more direct action. One such person is Du Dongjing, 38, an information technology engineer in Shanghai who sued a branch of China Telecom for contract violation because of the service provider’s unacknowledged restrictions on Web content.

In this case what initially angered Du was the surprise blocking of his own business Web site last February. The site markets personal finance software and had no editorial content of any kind. When the service provider failed to explain why the link went dead, Du took the phone company to court.

His lawsuit was rejected by a Shanghai court in October, but the case has been heard in appeal and awaits a verdict. “The Americans have an expression, ‘You can’t fight City Hall,’ ” Du said. “However, I believe that with the help of today’s Internet, the mood of the public, I can win this case. I can even make a contribution to improving Chinese democracy.”

Even as anti-censorship activism like this spreads, views are widely divided about whether a grass-roots campaign can prevail in the end, and even about how to define victory.

Some see strong continued popular resistance to the limits imposed by tens of thousands of well-financed government technicians operating powerful computers and predict a breakthrough.

Yuan Mingli, who created an anti-Great Firewall evasion group because of his love for Wikipedia, said that the government was already at work on new generations of Internet technology aimed at insulating Chinese users even more from the rest of world. But he predicted its failure.

“That’s impossible, fundamentally, because people’s hearts have changed,” he said, adding that the system would “eventually break down precisely because China cannot be completely disconnected to the outside world anymore.”

For some of the anti-censorship activists, creating a broader awareness of censorship is itself an important victory, whether the government actually loosens its control over the Internet.

“If you don’t know what’s on top of you, than you won’t fight back against it,” said Li Xieheng, a blogger who wrote a program he named Gladder, meaning Great Ladder, to help users of the Firefox browser overcome Great Firewall restrictions. “It’s just like many people not feeling that China isn’t free. They’re not aware of it and feel things are natural here, but that’s just the power of media control.”

Li said he expected the Great Firewall to continue adapting to the hit-and-run tactics of its opponents and even predicted that it would get stronger. The movement, though, has proved the power of public opinion as an important limitation of the censors’ power, he said.

“Why don’t they just take Google down?” he asked. “It’s because they don’t want to have a scene and have everybody know. A lot of people came to know about the system because of Flickr, and that is something the system needs to weigh.”

Fan Wenxin contributed reporting from Shanghai.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2008, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Posted in Mạng xã hội, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | Comments Off

 

Hit Counter provided by shuttle service to lax